Thơ Trương Thị Bách Mỵ

07.12.2024

Thơ Trương Thị Bách Mỵ

Bão

Chiều chiều mẹ dắt con theo

Thăm đường đất bột, quãng đèo gió cao

Núi Trà Ngạn, núi Giáo Lao

Xa xưa khe suối ngả chào Cu Đê

 

Con thấy núi thành núi đôi, thấy mặt trời

ngập ngừng cơn mưa đỏ

Sông đổ quặng lên trời

Chân mây thành đám cháy

Dòng Cu Đê cố giữ mình yên ả

Bão đến từ muôn phương

Nhưng hề chi so với những cơn bão

từ lòng mình đã thân quen, ôm ấp

Nước gần và lửa lại xa

Chiều lấy nắng dập vào đám cháy

 

Có hề chi những cơn mưa sẵn trong

bốn mùa nắng gió

Nỗi thao thức mang tên loài hoa đẹp

Chẳng phải tất cả những niềm đau

điều bắt đầu bằng điều ngọt ngào, êm dịu

Sông còn lành khi núi lở?

Chiều ưu tư - dáng mẹ bước trên đèo.

 

Những buổi chiều quan trọng với sông

Mẹ dắt con quỳ dưới chân núi nguyện

Lời cha ông vọng từ niềm cổ kính

Núi cùng sông - Trăng mùa cũ - Trình Tường

 

Sang đông

Tôi dắt một chú sang sông

Lá vông còn ngủ dưới nắng vàng ngày cũ

Cơn mưa dự trù sáng mai sẽ về đồng vắng

Đầu nguồn đêm nay trăng đã chuyển giông

 

Tôi dắt theo một chú sang sông

Chầm chậm bước chân cỏ mọc

Dưới ánh trăng mùa màng hứa hẹn

Bình yên trên những nụ cười

 

Tôi dắt những buổi chiều quê tha hương

Tiếng gió đùa ngọn tre khép cổng chuồng gà

Êm ấm củi lửa cười chạng vạng

Đường về nhà dài hơn cơn mưa

 

Tôi dắt một chú sang sông

Ngơ ngác chào ngõ nhỏ

Cây vông ngủ qua ngày thơ mộng

Dụi mắt vào thu xưa.

 

T.T.B.M

Bài viết khác cùng số

Anh - Người Chiến sĩTruyền thuyết về một ngọn núiKý ức trường xưa trên đất BắcRa Trường Sa nhớ Hoàng SaHấp dẫn Quảng ĐàSáng tác ca khúc - Thế mạnh của Hội Âm nhạc Đà NẵngChuyển đổi số với văn hóa dân gian Đà NẵngNhiếp ảnh Đà Nẵng trong sự chuyển mình của công nghệ sốTừ Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng - Nghĩ về một thành phố điện ảnhĐịnh hướng phát triển múa đương đại thành phố Đà NẵngVăn học, Nghệ thuật Đà Nẵng - Thành tựu và triển vọngĐà Nẵng thức giấcĐam mêBóng ngả chân trờiNgười đọc sáchBiển và ngườiNhững mảnh trăng hao khuyếtLên Tà Lang nghe kể chuyện cây Tà VạtThơ Trương Thị Bách MỵTrò chuyện cùng hoa dạiThơ Trần Trình LãmCó một Hà Nội của chúng mìnhChiếc gối lá đinh lăngSáng đứng đầu sông cho gió bayThơ Lương Cẩm QuyênThơ Long VânThơ Nguyễn Đức DũngThơ Thanh Dương HồngĐất nước tôi mang hình núiThơ Nguyễn Văn TámThơ Trần Văn ThọThơ Nguyễn Hoàng ThọThơ Nguyễn Minh HùngThơ Trác MộcThơ Đỗ Ngọc HanhThơ Vạn LộcThơ Huỳnh TrâmThơ Thy NguyênThơ Tăng Tấn TàiTình phù saThơ Bùi Công MinhMột số quan điểm cách mạng, tiến bộ của Nguyễn Đình Thi trên lĩnh sáng tác Văn học và Nghệ thuậtKiến trúc cũ trong đô thị hiện đại: Hạn chế hay cơ hộiMỹ thuật Đà Nẵng - Xu thế phát triển và hội nhậpThế giới nghệ thuật thơ Đinh Thị Như ThúyCon người mong manh trong Người ăn chayĐọc văn học là đọc văn hóaMưa phố cổ dâng nhớ thương*Trên lá sâu vẽ bùa - thái độ sống đầy trách nhiệmVề miền biên viễn cùng Trần Ngọc ĐứcĐiện ảnh - Nhịp cầu vàng phát triển Đà NẵngTạo nguồn văn nghệ sĩ trẻ cho văn học nghệ thuật Đà NẵngNgười Đà Nẵng với thi pháp học hiện đạiTạp chí Non Nước - Cùng nhịp đập cuộc sống hôm nayChiều bên bến cảngSoi BóngĐường ra chợThiếu nữTừ trái tim đến trái timTrong sươngLá rơiBiển vẫn hát bài ca bất tửƯớc mơ Việt NamĐà Nẵng gợi thương gợi nhớ