Thơ Nguyễn Hoàng Thọ

07.12.2024

Thơ Nguyễn Hoàng Thọ

 

Thu nhớ

Mong manh

gió chạm môi người

thẹn thùng

trăng đậu mây trời chiều mưa

bồi hồi

giọt nắng thu xưa

lâm thâm

ức cũng vừa nhớ thương

 

Vàng rơi ướp vô thường

thinh không

cõi lặng cuối đường chiêm bao

dốc tình sỏi đá hư hao

bước nhân duyên

cũng dãi dầu hôm mai

 

Hoàng hôn

chín đỏ mặt mày

khúc tình thu

biết giãi bày cùng ai

trở mùa

gió rách

trăng phai

rưng rưng nỗi nhớ

rớt ngoài trăm năm...

 

Bước khuya

 Người đàn

đứng một mình nơi vườn cũ

nhẩm bài tình ca nhàu ướt

từng sợi thanh âm

trôi về phía không cùng

tóc rủ sương đêm thầm khóc

mắt bầm giọt nhớ liêu xiêu

chiếc bóng đổ dài

theo ánh trăng nhạt nhòa lạnh buốt

 

Mười ngón tay đan chặt vào nhau

tìm chút bình yên vuốt mặt cuối ngày

giữ lòng quá khứ

khâu tương lai rót khúc tình buồn

lên mái tóc đăm chiêu màu nguyệt bạch

chẳng phải nắng cháy

mưa giăng

siết chặt phận đời rạ rơm gió rách

ức lặng im

hóa thạch cuối chân trời

người đàn nhặt những giấc tiền kiếp

ướp lên dấu chân trần đẫm ướt giọt khuya

chồi cây trổ đầy hạt trắng

khu vườn khép lại màu xanh người đàn

chân bước lặng thinh... đêm mưa phùn chật ních...

N.H.T

Bài viết khác cùng số

Đà Nẵng thức giấcTruyền thuyết về một ngọn núiVăn học, Nghệ thuật Đà Nẵng - Thành tựu và triển vọngĐịnh hướng phát triển múa đương đại thành phố Đà NẵngKý ức trường xưa trên đất BắcRa Trường Sa nhớ Hoàng SaĐam mêChuyển đổi số với văn hóa dân gian Đà NẵngSáng tác ca khúc - Thế mạnh của Hội Âm nhạc Đà NẵngAnh - Người Chiến sĩHấp dẫn Quảng ĐàLên Tà Lang nghe kể chuyện cây Tà VạtTừ Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng - Nghĩ về một thành phố điện ảnhNhiếp ảnh Đà Nẵng trong sự chuyển mình của công nghệ sốNhững mảnh trăng hao khuyếtBiển và ngườiNgười đọc sáchBóng ngả chân trờiThơ Bùi Công MinhThơ Trương Thị Bách MỵThơ Long VânTrò chuyện cùng hoa dạiThơ Trần Trình LãmCó một Hà Nội của chúng mìnhThơ Nguyễn Hoàng ThọThơ Trần Văn ThọThơ Nguyễn Văn TámĐất nước tôi mang hình núiThơ Thanh Dương HồngThơ Nguyễn Đức DũngChiếc gối lá đinh lăngSáng đứng đầu sông cho gió bayThơ Lương Cẩm QuyênTình phù saThơ Tăng Tấn TàiThơ Thy NguyênThơ Huỳnh TrâmThơ Vạn LộcThơ Đỗ Ngọc HanhThơ Trác MộcThơ Nguyễn Minh HùngMỹ thuật Đà Nẵng - Xu thế phát triển và hội nhậpNgười Đà Nẵng với thi pháp học hiện đạiTạp chí Non Nước - Cùng nhịp đập cuộc sống hôm nayTạo nguồn văn nghệ sĩ trẻ cho văn học nghệ thuật Đà NẵngMột số quan điểm cách mạng, tiến bộ của Nguyễn Đình Thi trên lĩnh sáng tác Văn học và Nghệ thuậtKiến trúc cũ trong đô thị hiện đại: Hạn chế hay cơ hộiThế giới nghệ thuật thơ Đinh Thị Như ThúyCon người mong manh trong Người ăn chayĐọc văn học là đọc văn hóaMưa phố cổ dâng nhớ thương*Trên lá sâu vẽ bùa - thái độ sống đầy trách nhiệmVề miền biên viễn cùng Trần Ngọc ĐứcĐiện ảnh - Nhịp cầu vàng phát triển Đà NẵngĐường ra chợThiếu nữSoi BóngChiều bên bến cảngTừ trái tim đến trái timTrong sươngLá rơiBiển vẫn hát bài ca bất tửƯớc mơ Việt NamĐà Nẵng gợi thương gợi nhớ