Ngày hạ bên sông
04.05.2026

Hàng cây thắp lửa ban trưa
ve ru giấc nắng cũng vừa lim dim
Chiều nghiêng một phía im lìm
giữa chiều gợi bóng con thuyền qua sông
Bên bờ đứng đợi mênh mông
trang thơ hoa dại tuổi hồng phai mau
Gọi người chẳng thấy người đâu hạ
hong tiếng lá úa màu thời gian
Bãi bờ bỏng rát dấu chân
tiếng xưa vọng lại còn gần hay xa?
Mây chiều đổ giấc mơ qua
lòng tôi mê dại như là khói sương
Lời như cánh mỏng qua vườn
phủ màu mơ mộng còn vương vấn gì?
Tôi ngồi nhặt nắng chia ly
đang rơi nghiêng vỡ giữa khi lặng thầm
Hạ qua như một bước chân chưa kịp giữ
đã xa dần...
rất xa!
N.H
Bài viết khác cùng số
Vai trò của Đà Nẵng trong việc kết nối và phát triển văn học, nghệ thuật miền TrungVăn hóa hát bội duyên hải Nam Trung Bộ - nhìn từ sắc thái và biến đổiThử bàn về giải pháp kết nối văn học, nghệ thuật/ văn nghệ sĩ các tỉnh, thành phố miền TrungVai trò của các hội văn học, nghệ thuật khu vực miền Trung trong kiến tạo bản sắc liên vùngGiới hạn của dòng sông…Sông nằm nghe biển hátPhù sa tímHoa phượng trên bán đảo Sơn TràĐi về phía giấc mơThuyền bát nhãYêuNgày hạ bên sôngNhờ...Bên dòng sông quêVề quê BácCâu hát quê NgườiDòng sông yên lặngNếu có thểThơ Thái HồngLọng gióThơ Bích NgaThơ Huỳnh Thị Quỳnh NgaThơ Lữ HồngThơ Nguyễn Hữu Vu GiaThơ Mỹ AnNghệ thuật bản địa và “kiến tạo thế giới” qua Những đứa trẻ trong sươngVề một di sản sống ở Hội An“Dấu sen” trên đất Hà LamMùa vàng Lộc YênHội thảo khoa học “Không gian văn học, nghệ thuật miền Trung: bản sắc vùng, liên vùng và các tầng ký ức”Tác phẩm tham gia cuộc vận động sáng tác văn học, nghệ thuật Đà Nẵng năm 2026Thu Bồn yêu thương