Bên dòng sông quê
04.05.2026

Con về đứng giữa chiều nghiêng
Sông quê lặng lẽ như riêng một mình
Dòng xưa vẫn chảy ân tình
Như chưa từng vắng bóng hình người đi
Chạnh lòng nghe sóng thầm thì
Xanh xưa lối cũ đường về tuổi thơ
Phía bờ tre gió thập thò
Nghiêng chao như thể đợi chờ đã lâu
Sông ơi con gọi nghẹn ngào
Nghe trong sóng vỗ lao xao tiếng người
Tóc cha bạc tự lúc nào
Mẹ còn khe khẽ những câu ru hời
Bao năm xứ lạ xa xôi
Con mang nỗi nhớ một trời sông quê
Giữa đô thị buổi trưa hè
Nhớ bờ sông rợp bóng tre đường làng
Con về mắt ngấn lệ tràn
Đưa tay khẽ chạm vào làn nước trong
Sông như cũng khóc theo lòng
Chảy qua năm tháng vẫn không cạn nguồn!
M.V
Bài viết khác cùng số
Vai trò của Đà Nẵng trong việc kết nối và phát triển văn học, nghệ thuật miền TrungVăn hóa hát bội duyên hải Nam Trung Bộ - nhìn từ sắc thái và biến đổiThử bàn về giải pháp kết nối văn học, nghệ thuật/ văn nghệ sĩ các tỉnh, thành phố miền TrungVai trò của các hội văn học, nghệ thuật khu vực miền Trung trong kiến tạo bản sắc liên vùngGiới hạn của dòng sông…Sông nằm nghe biển hátPhù sa tímHoa phượng trên bán đảo Sơn TràĐi về phía giấc mơThuyền bát nhãYêuNgày hạ bên sôngNhờ...Bên dòng sông quêVề quê BácCâu hát quê NgườiDòng sông yên lặngNếu có thểThơ Thái HồngLọng gióThơ Bích NgaThơ Huỳnh Thị Quỳnh NgaThơ Lữ HồngThơ Nguyễn Hữu Vu GiaThơ Mỹ AnNghệ thuật bản địa và “kiến tạo thế giới” qua Những đứa trẻ trong sươngVề một di sản sống ở Hội An“Dấu sen” trên đất Hà LamMùa vàng Lộc YênHội thảo khoa học “Không gian văn học, nghệ thuật miền Trung: bản sắc vùng, liên vùng và các tầng ký ức”Tác phẩm tham gia cuộc vận động sáng tác văn học, nghệ thuật Đà Nẵng năm 2026Thu Bồn yêu thương