Vá xuân

27.01.2026
Nguyễn Vĩnh

Vá xuân

Mùa đông

qua ngõ tôi chưa

lá xoan úa rụng

bụi mưa lấm đầu mình ngồi

vén áo chung khâu

Vá năm tháng

vá đêm thâu với ngày

 

Chỉ khâu

mượn sợi mưa bay

kim khâu

mượn những ngón tay

nuột nà

xuân gần

vá với xuân xa rêu phong cũ

mọc nhành hoa sân vườn

 

Tiện tay

khéo vá vạt sương

rách lành gói bọc

chữ thương cuộc người.

N.V

Bài viết khác cùng số

Chuyện cây mai làng YênNgọt ngào dư vị tuổi thơKý ức một người lái đòMưa xuân trên đỉnh bình yênRubic TếtRêuNàng, tôi và Vic...Góc vườn gọi xuânXóm cũXuân ở lại cùng ngườiTiến vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc Việt NamTrước thềm năm mớiNhịp chiêng xuânMùa xuân phía trước…Xuân trên miền caoVẫn tươi rói khúc xuânĐà NẵngMùa Tết trong timMai đỏ, mai vàngBếp xuânMùa gọi yêu thươngHôn cuộc đời xanh biếc trái tim vuiMùa xuân đến muộnMàu phốMùng 3 Tết và chaPhía xuân mong manhKhi người thinh lặngĐịnh hình một tháng ChạpTiếng xuânCon mãi về nơi ấyTrên đỉnh Tùng LaXuân trởHỏi quêThăm vườn cà chua chínLãng đãng xuânChạm nắngLập xuânChờ mùa đông đi quaMàu cúc nhắc sum vầyXuân sớmGởi tuổi mình xa lắm đã từ lâuNguyện cầu trước mùa xuânMùa xuân rất gầnDự cảm GiêngXuân trôiVá xuânGiấc mơ xuânSoiGiấc mơ dưới hiên nhà cũCây tía tô mùa xuânVề thôi!Như vừa sang xuânQuê xưa gồng gánh hoa vàngMùa xuân ẩn dạngHoài niệm gió bấcKhi hoa vườn nhà nở sớmLạc vào Xứ của HiềnCông chúng văn nghệ qua góc nhìn của Nguyễn Văn XuânChẳng biết trong lòng có những ai...Họa tiết “ngựa rồng” trên bình phong đình làng xứ QuảngLịch sử nhân loại được chở trên lưng ngựaĐất Quảng với những năm Bính NgọSứ thần đất Quảng khai xuân nơi đất kháchVề Thăng Bình nghe đối...Tết thời số hóaĐã thành cổ tích chưa?...Về bài bản hô hát, thể thơ và cách ứng tác của Bài chòi xứ QuảngCon ngựa trong văn hóa ViệtSắc TếtGiữa sương maiTình xuânGóc phố quenGửi hoa thêu gấmLộc xuânLễ trao tặng Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng giai đoạn 2021 - 2025Khúc hát chiều xuânPhố biển tôi yêuTuổi ngựa