Cho ngày sưa rụng - Huỳnh Minh Tâm
04.12.2018

Mới đó sưa vàng đã rụng
Người quét hoa gửi một góc vườn
Vòm xanh đáy mắt
Đàn bướm đập cánh bên bờ hồ
Những ngọn gió vẫn dịu dàng thổi
Qua vồng ngực hàng chè tàu
Bao chàng trai bao cô gái
Dắt tay nhau bước lên đền
Anh nằm bên cạnh
Những con đường mòn vẹt giấc mơ
Nhớ hoa sưa vàng
Bóng em
Dưới làn nắng tháng tư ướp mật
Về tình yêu cánh lá
Sao có thể gìn giữ
Như những câu thơ đẹp
Mong manh
Trong rạn vỡ xao xác
Bầy chim rót tiếng
Vào buổi chiều xuống giông.
H.M.T
Bài viết khác cùng số
Hồi kết - Ngô Thị Kim CúcCảm nhận của Thế - Thái Bá LợiÂm nhạc xứ Quảng - những năm tháng đồng hành cùng diễn đàn văn nghệ quê hương - Văn Thu BíchĐất Quảng, Non Nước và kỷ niệm thuở ban đầu - Trần Trung SángĐất Quảng - Non Nước kỷ vật của tôi - Huỳnh Trương PhátTừ truyện ngắn “Những người đo nước”... - Lê TrâmNgã ba trần ai - Quế HươngVài kỷ niệm viết lách với Đất Quảng/ Non Nước - Bùi Văn TiếngGiữ gìn tên gọi Đất Quảng - Hồ Duy LệVài kỷ niệm với tạp chí Đất Quảng - Non Nước - Thanh QuếThơ Nguyễn TrácNhớ một vùng văn học giữa quê tôi - Lê ĐàoTrong đôi mắt em có giấc mơ của núi - Nguyễn GiúpThơ Võ Kim NgânThơ Nguyễn Hàn ChungThơ Nguyễn Thị Anh ĐàoThơ Phan Hoàng PhươngThơ Nguyễn Ngọc HạnhCho ngày sưa rụng - Huỳnh Minh TâmThơ Nguyễn Đông NhậtThơ Bùi Công MinhThơ Nguyễn Tấn SĩThơ Nguyễn Nho Khiêm800 năm tháp nghiêng Pisa - Văn KhoaNhà ở của ngư dân ven biển Đà Nẵng xưa - Đinh Thị TrangThơ tình Chế Lan Viên - Huỳnh Văn Hoa