Vừa đủ một cơn mơ
30.05.2024

Hoa mộc miên, tranh Trần Thị Cúc.
còn thiết tha thì cứ hồn nhiên mà tha thiết
bởi ai biết được ngày mai
có thể tôi,
mài nỗi buồn ra để viết
với niềm tin bất diệt
nỗi buồn là cứu cánh cho thơ
tôi xin em ánh mắt cuối cùng
nhìn về phía mặt hồ
trùng trùng sương chảy ngược
chỉ ba giây vừa đủ một cơn mơ
lặng im nghe nước thở
hơi thở vỡ ra thành khói sóng
sớm chiều gió chở sương đi
những đồi thông bạc tóc man di về phía tiếng người.
L.H.K
Bài viết khác cùng số
Những ngôi trường ở huyện đảo Trường SaTrại sáng tác Đại Lải - Nghĩ và viếtĐóa hoa ngát hương giữa đời thườngThạc Gián và chuyện người khai pháMột con mèoDòng thời gianNgười đốt lửaNhững đóng góp của đồng chí Huỳnh Ngọc Huệ với vai trò chủ bút báo Tay ThợNgày của những người làm báoTản mạn về hoa senGiấc mơ biển xanhThơ Hải VânThơ Nguyễn Hoàng ThọThơ Vân PhiSuối mơVừa đủ một cơn mơThơ Mai Hữu PhướcĐâu rồi yếm mỏng Hồ TâyThơ Nguyễn Kim HuyThơ Hồ Sĩ BìnhThơ Nguyễn Nho KhiêmĐà Nẵng với Cuộc thi viết thư quốc tế UPUNhững khúc ca đầy rung cảm về tình yêu và thân phậnÝ nghĩa lịch sử và thời sự của Lệnh cấm trừ tệMùa xuân và những đóa hoaTấm gia thu trong ngôi nhà xứ QuảngMột góc biển đảo quê hươngTranh trại sáng tác mỹ thuật Đà Nẵng năm 2024Sau tàu láNgôi sao lạcBến vắng chiều sương