Tam Kỳ lãng đãng
02.06.2026

Phố mọc những hàng sưa
Men dài theo lối ngõ
Cho tháng Ba tình nhân trông vợi
Trước cửa nhà rơi từng cánh ban trưa
Vương tóc em một chiều trôi nhẹ
Những con đường rũ bụi
Gió biển hè lưa thưa
Đàn bướm vẫn không thôi tìm hương phấn
Hút một ngày dài
Rập rờn trên quê hương nhiệt đới gió mùa
Từ đóa sâm Ngọc Linh đủ lạnh thắm đỏ Vạt bắp trổ cờ
Triền sông trắng xa xôi
Đồi núi Cấm ngủ yên thời lửa đạn
Những vết thương hàn gắn liền sóng lúa
xanh rờn
Đêm sừng sững
Dưới chân rì rầm sóng biển
Những con còng con ốc ăn sương
Đàn sáo sậu mùa phóng sinh nhảy nhót
Trên đường phố, trên vỉa hè khoan nhặt
Tha cọng cỏ tranh ngày thơ ấu
Làm tổ vòm me xanh.
Đ.T.T
Bài viết khác cùng số
An Khê xưa và nayCái chén thứ nămThực trạng và triển vọng hợp tác, phát triển của các tạp chí văn nghệ khu vực miền TrungĐịa danh hành chính cấp xã của Đà Nẵng sau hợp nhấtTương tưVết trăng ở rạn Nam ÔMưa chiều tháng SáuĐợiDòng sông ký ứcMưa mùa hạNgả rẽ cuộc đờiRồi cũng ấm yêu...Người nơi cuối hẻmMột ngày với Phong LệHội An nguyên vẹn nét duyênThơ Lê NhiThơ Nguyễn Tấn SĩThơ Đặng Vĩnh HaiThơ Nguyễn Đức BáThơ Lê Hải KỳVào hạBên hàng rào trăng nở đóa mưa xaVậy thôiTam Kỳ lãng đãngĐâu rồi những ngày xưa?Bài thơ cố diễn đạt cho mới một điều đã cũ nhưng thất bạiXây dựng hình ảnh Đà Nẵng: Từ góc nhìn hậu chiến trong phim tài liệuẨm thực Cơ-tu qua văn học dân gianCa khúc thiếu nhi của người Đà NẵngThái Bá Lợi: Những trang văn của chính nhà vănCâu hỏi của thơNguyễn Văn Xuân - Nhà văn làm báo tiêu biểu của xứ QuảngNhững bàn tay thầm lặngLiên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng mở Trại sáng tác tại Vũng TàuGiới thiệu, ra mắt tập sách tranh của họa sĩ Vũ DươngVui hè chăm ngoan