Dì tôi - Nguyễn Nho Thùy Dương

15.10.2018

Dì tôi - Nguyễn Nho Thùy Dương

Bao giờ mới hết đam mê

để con về tắm sông quê Cổ Cò

bên dì lửa ấm bếp tro

võng đưa vọng tiếng ru hò... à ơi...

 

quê nghèo thương lắm dì tôi

tám mươi năm ấy khóc cười trắng tay

hoa cau tóc nhuộm vai gầy

con nghe trái ấu vỡ cây ngô đồng

 

được về lặn  lội trong sông

con cua cái ốc cánh đồng nắng mưa

giỏ hom đan tự ngày xưa

áo len dì giữ như bùa trong tay

 

phố phường như tỉnh như say

ở đây muối nhạt gừng xay chẳng nồng

thương dì ở cuối dòng sông

thơ con mắc nợ cánh đồng quê hương.

                                                                                    N.N.T.D

Bài viết khác cùng số

Gió lay Hòn Kẽm ngẩn ngơ Đá Dừng - Huỳnh Trương PhátVườn không có nắng - Nguyễn Bá HòaParis có gì lạ không em?(*) - Văn KhoaMười bảy và mười ba - Võ Thanh Nhật AnhMùa đậu phộng - Y NguyênNhớ gió... - Trần Thanh ThoaCó một cây lê nở đầy hoa trắng - Ngô Thị Thục TrangThơ Vạn LộcVầng trăng Đà Nẵng - Lộc Bích KiệmDì tôi - Nguyễn Nho Thùy DươngCô đơn - Nguyễn Thị Anh ĐàoLời người mẹ có con tự kỷ - Thụy SơnHướng nào cũng từ tim anh - Hoàng Thụy AnhPhía bên kia giậu - Mai Thanh Vinh7 bài thơ ngắn - Thanh QuếĐến Đà Nẵng, nhớ nhà thơ Thu Bồn - Đàm Chu VănNhững câu thơ bất chợt - Xuân HiệuTháng mười - Đinh Lê VũLầm lũi cuộc về - Phạm Tấn DũngThơ Nguyễn Duy ThanhThơ La Mai Thy GiaÂm nhạc Đà Nẵng 5 năm nhìn lại - Văn Thu BíchNữ văn sĩ Canada gốc Việt vào chung kết giải Nobel thay thế - Trần Trung SángMái tóc người thương trong thơ Nguyễn Văn Long - Nguyễn Thị PhúHỒ SĨ BÌNH như bóng nhạn qua sông - Mai Hữu PhướcNhững thanh âm từ “Trong những lời yêu thương”(*) - Nguyễn Nhã TiênLưu Quang Vũ với quê hương Đà Nẵng - Bùi Văn Tiếng Sự dịch chuyển không gian văn học Việt Nam đương đại - Nguyễn Văn Hùng“Võ Hùng Vương’’ vở tuồng cổ đỉnh cao của nhà soạn tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh - Lê Công Phượng“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn Tiếng