Vá đêm

08.09.2026
Nguyễn Ngọc Hạnh

Vá đêm

Thắp ngọn đèn khuya nhớ màu nắng chiều

                                                            phơi vạt cỏ

Ngồi nhớ đêm Đông, một mình nơi góc phố

khâu nỗi buồn em đứt chỉ đường kim

 

Ngồi vá đêm

mũi kim chạm vào sương rơi lặng lẽ

sợi chỉ khâu xuyên suốt thời thơ

một thời yêu nhau bập bẹ

thương nhớ vui buồn hờn giận dễ gì quên

 

Em ngồi thật yên

bên ánh đèn mờ ảo trong đêm

cùng tôi khâu nỗi buồn ngọn cỏ Trần gian này

tựa như quán trọ vá lại đêm

cho rạng sáng thêm ngày...

N.N.H