Mẹ tôi cấy lại vạt đất mềm
07.12.2025

Sau lũ
Đất thoi thóp thở khẽ
Mềm như vết thương chưa liền da
Trâu không dám bước
Gà không dám bới
Chỉ có người đàn bà đội nắng
Bước xuống và cúi lưng
Mẹ tôi ấn mạ xuống từng khoảng lặng
Như thể trồng một lời xin lỗi
Cho giấc mơ nhà cửa vườn tược vừa bị trôi
cùng đêm lũ quét
Mẹ tin rằng chúng sẽ mọc lên một lần nữa
Trên nền đất đã oằn mình tắm gội đớn đau
Áo mẹ phai
Nón mẹ rách
Bóng mẹ nghiêng
Chỉ nỗi buồn ngay ngắn như hàng mạ
Gió đồng hoang hoải khúc đồng vọng
Lặng hồi sinh những bờ sam bờ bụt
Bước chân mẹ lội qua phù sa
Nâng tiếng đất nức nở trong im lặng.
T.N
Bài viết khác cùng số
Kết quả Cuộc vận động sáng tác văn học, nghệ thuật Đà Nẵng năm 2025Đi qua miền đất thiêng…Lặng lẽ gánh chè đêmNhư thật như đùaTrăng thượng tuần bên sôngHồn đáNhớ Đà NẵngChuyến tàu đêmBiển không có sóng (trích)Vía khóiThơ Bách MỵCặp bánh Kuốt tình yêuThơ Huỳnh Minh TâmThơ Nguyễn Thánh NgãMàu áo lính giữa mùa bão lũVết cắtLệch một đường bayTự thứcLớp học thêm người línhĐà Nẵng ngày áp thấpMẹ tôi cấy lại vạt đất mềmNép vào mùa đôngSóngTrước biểnNhà thơ Thu Bồn - Thấm đẫm hồn thơ xứ QuảngTruyện ngắn Lệ Hằng - những lát cắt hiện thựcDi sản ảnh - Ký ức thời gianMa nhai Ngũ Hành Sơn - “Di sản trầm tích” độc đáoPhê bình như là tự truyệnCửa Lở Kỳ HàSau cơn bãoNgày lập đôngKhông đềTháp cổ ngày mưaBậu nề... Bậu ơi!Đà Nẵng ấm tình người