Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn Tám
18.10.2016
Cuối cùng là nỗi nhớ
Nỗi nhớ không sợ thời gian!
Đừng ngắc lại những ngày xưa với cái đói cồn cào
Rau tàu bay thay cơm nồng như thuốc bắc
Cơn sốt rừng nhai hết lá cây không đỡ khát
Mạng nhện dăng đầy lòng suối cạn anh qua

Vẵng tiếng mang đang tác phía rừng già
Những thân cây bị pháo chụp, pháo bầy bóc vỏ
Không có chuyện trở trời, chướng gió
Hành quân xa mắc võng ngủ tràn
Giật mình dậy thấy bên mình đỏ loét những hố bom
Giật mình dậy thấy mình nằm giữa rừng xung quanh trơ trụi lá
Ôi chiến tranh muôn vàn gian khổ
Nhưng anh không thể nào vượt qua nỗi nhớ
Nỗi nhớ theo anh như những chiếc lá rừng
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Đơn giản chỉ là sự vắng mặt - Đinh Thị Như ThúyẢo ảnh - Nguyễn Văn TámQuảng Nam hay cãi: Cãi mới tồn tại - Hồ Trung TúGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhTác phẩm đạt giải Cuộc thi truyện ngắn và thơ chủ đề “Người đô thị” Những mảnh ký ức – Truyện Phan Thị Thảo HạnhMưa rào tháng Ba và nàng Bân - Đào Phi CườngKhoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã TiênĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngNghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn Tiếng