Em trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…-Thơ của Đào Nguyên Thảo
07.12.2011
Em trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…
Để nuôi lớn những mầm xanh đang mọc lên
bên đỉnh trời xanh ngát
Em trả cho đời kiệt cùng nước mắt
Để tinh khôi về lại sớm mai này

Em trả cho đời tất cả những chua cay
Để thấy lòng bình yên như thuở nào thơ bé
Em trả cho đời nụ cười xinh yêu thế
Để tan theo hoàng hôn ấm vào đêm…
Em trẻ cho đời tất cả những lãng quên
Những nhớ nhung, đợi chờ và giận dỗi
Em sẽ rảo bước đi để tìm cho mình một bình nguyên cuối
Nơi sớm mai đón em bằng ngày mới trong lành…
Em sẽ trả cho đời những kỷ niệm về anh
Dù ít ỏi, nhỏ nhoi, dù vô thường, bé bỏng
Em sẽ ước cho tim mình rất rộng
Để yêu thương còn đọng mãi trong lòng
Em chỉ xin đời chút nguyện ước mùa đông
Chờ ai đó bắc cầu vồng lên nhé
Đi qua em, lòng yên bình như thể
Yêu thương kia còn ở mãi nơi này…
Có thể bạn quan tâm
Xuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị SơnKhi mùa đông gõ cửa – Huỳnh Viết TưChiếc lá - Đinh Thị Như ThúyNon Nước Đà Nẵng...- Nguyễn Ngọc PhúSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhPhố đổi thay – Thơ Đoàn Minh ChâuQuà sinh nhật - Đinh Lê VũKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyTháng 12 năm 79 – Thơ Ngân VịnhTiến quân ca của Văn Cao hơn 70 năm đồng hành cùng đất nước - Đào Ngọc Đệ