Niềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ Hồng
12.05.2015
Cuối cùng
tôi đã nói được lời chia tay.
Trái tim nặng
hay đôi chân chợt rã.
Cố cười và nuốt ngược.
Những tháng ngày êm
như mặt hồ đêm trăng.
Những cuồng loạn trong hơi thở gấp
của ngọn nến sắp tàn
Anh là giọt nước
trên đời tôi khô.
“Trong lòng anh
em vẫn mãi là bông cải trắng...”
Ôm giữ lời này
như đang mặc chiếc áo khiêu vũ
giữa những cặp mắt của người điên.
Tôi tự vẽ cho mình
giấc mơ hạnh phúc...
Không phải là nụ cười hạnh phúc.
Tại sao tôi sống như thế?
Tại sao tôi phải sống như thế?
Tại sao tôi lại phải sống như thế?
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Lớp lãng quên – Thơ Bùi Mỹ HồngPhan Tứ - Nhà văn còn nhiều... bí ẩnChia tay miền quan họ - Thơ Quốc LongTuổi bốn mươi – Thơ Hoàng HoaKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyChợ chiều – Thơ Nguyễn Văn TámBài thơ tháng Năm - Xuân HiệuTính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao Tơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng SaViết ngày con trở thành thiếu nữ - Thơ Phạm Thúy Nga