Và ngọn đèn xanh ấy không còn - Trần Trình Lãm
06.08.2018

Và ngọn đèn xanh ấy không còn
Đêm hời hợt đi qua
những ô cửa đóng
Ta ngồi mơ bầu trời mây mỏng
Ngọn đèn xanh tắt lụn
phía kia rồi
Một mùa thu vừa rải xuống
vai người
Những đốm long lanh
buồn nhợt nhạt
Câu thơ ấy
bỗng nhiên loi lẻ
Bỗng nhiên
làm vỡ vụn một miền thương
Ta như người mù
lẩn quẩn dưới chân mình
Gõ đều đặn
tiếng gậy khô
lộc xộc
Như vị Linh mục già đọc câu kinh
cũ rích
Rót vào đêm mộng mị
một Thiên đường
Và ngọn đèn xanh ấy không còn
Người cũng hết
ngắm lá vàng xô nhẹ
Ta bắt gặp trên nhành thu run rẩy
Một nụ tình
vừa chạm cánh thiên di.
T.T.L
Bài viết khác cùng số
Không ngừng mơ ước bay xa...- Trần Trung SángThêm nhiều nét vẽ mới - Hồ Đình Nam KhaMỗi mùa pháo hoa… - Phan NamKịch - Nguyễn Đặng Thùy TrangNgười Phi chúng tôi chỉ dùng thức uống nhẹ - Alejandro RocesXinh đẹp và kiêu hãnh - Hoàng Thảo NhiQua khung cửa sổ - Nguyễn Phạm Oanh OanhKho báu - Trần Thị TuyếtCuộc phiêu lưu của mặt trời - Nguyễn Hà Anh ThưBay - Võ Thanh Nhật AnhChiều Chiều và Nu Nu - Nguyễn Thị Như ThắmĐà Nẵng như người tình - Đình ThuQuả bàng vuông - Nguyễ Hưng HảiMột định nghĩa thiêng liêng - Kai HoàngHải Vân Quan - Thạch ChâuGiấc rời - Hoàng Thụy Anh Thơ Xuân CừThơ Phạm Trí ThuĐất gọi - Nguyễn Hoàng SaĐôi lúc thấy mình như là ngụm khói - Trương Đình PhượngVà ngọn đèn xanh ấy không còn - Trần Trình LãmTôi ê a hát - Ngân VịnhMột sớm mùa hè - Nguyễn Thánh NgãValse tháng tám - Đinh Thị Như ThúyPGS,TS. Nguyễn Ngọc Thiện con người như tên gọi - Ma Văn KhángBùi Công Minh - Tiếng hát biển sôi động, hiền hòa - Đoàn Trọng HuyLưu Quang Vũ - “Thơ là bó đuốc đốt thiêu là bàn tay thắp lửa” - Huỳnh Thu HậuLưu Quang Vũ và những quan niệm thơ - Mai Bá ẤnDấu ấn địa phương trong truyện ngắn Quế Hương - Võ Anh TuấnKhi văn chương không còn biên giới - Nguyễn Thị Anh ĐàoChuyện một người Quảng hiến kế làm trong sạch bộ máy quan lại - Vân Trình