Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Cô giáo - Nguyễn Hoàng saNhặt nắng - Nguyễn Nho Thùy DươngÔng già bán chổi – Thơ Ngô Liên Hương“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh ThủyĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhThử thách - Hồ Duy LệBồng bềnh mây tím - Lưu Thị MườiBù nhìn - Nguyễn Phạm Oanh OanhVề với Phú Ninh như về với người tình - Trần Nguyên HạnhCăn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh Châu