Thì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
10.11.2016
Nở muộn
Nhánh Quỳ vàng phố núi
hoang hoải nắng cuối mùa
thảo nguyên lao xao gió
phố thức
tôi giật mình
một tiếng chim vành khuyên
xé màn đêm tĩnh lặng

Dã quỳ ơi
Khoe sắc gì mà vàng đến cháy
cao nguyên chừng như không mùa
hơi thở gấp từ phía đại ngàn thức giấc
những mầm cây.
tôi tìm tôi trên phố đông người
chợt nhói tim vì mùa đã sang thu mà người còn ở lại
Dã quỳ ơi!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Người đến từ quá khứ - truyện ngắn của Hoàng TúBài hát về mùa xuân thành phố - Thơ Bùi Công MinhHoa cải vàng bay – Thơ Mai Hữu PhướcNguyễn Văn Bổng - nhà văn xứ QuảngMột góc mùa thu – Thơ Ngân VịnhSaPa - Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiSự dịch chuyển của bầy Linh Thủy – Thơ Đinh Công ThủyTháp cổ và em – Thơ Lê Anh DũngVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhLại có một ngày vui đáo để - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương