Ngày rỗng – Thơ Đinh Thị Như Thúy
30.05.2016
Với cái nhìn trống rỗng trong gương soi
Tôi bắt đầu một ngày dài mệt mỏi
Một ngày dài nhàn nhạt
Chẳng có niềm vui nào ra hồn
Cũng chẳng có nỗi buồn nào
đáng để tôi được khóc
(Có lúc tôi thèm được khóc biết bao!)

Đành rũ bỏ bộ mặt bơ phờ
Tôi dọn cho mình dáng vẻ thản nhiên
Rồi ném thời gian vào công việc
Khi đêm xuống
Trong bóng tối, tôi ngồi chờ một giấc mơ
Chỉ có những con bướm đêm
Chỉ có ngọn gió đẫm hương
Và tiếng côn trùng như dao
cứa vào lòng tôi buốt nhói
Trái tim héo rũ rơi rơi
Tôi thức dậy
trống rỗng nụ cười
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Thôn trang - Bùi Công MinhChiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtDáng hạ quê xưa - Đào Quang BắcTuổi mười lăm - Truyện ngắn của Nguyên HươngChuyển mùa - Tản văn Đỗ ĐứcDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnBóng một người - Thơ Ngân VịnhMiếu thờ trong đời sống làng xã của người Việt - Huỳnh Thạch HàCái chức và vợ - Truyện ngắn Bích NgânSóng Hàn Giang - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương