Bóng một người - Thơ Ngân Vịnh
05.04.2015
Ông chọc gậy vào sóng biển
Tóc khói
Thả trời xuống vai
Thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
Cỏ dại xanh dằng dặc ngày

Thức ngủ trong hơi rượu
Tạc thù với suối Mơ
Tình một nẻo
Đời một nẻo
Quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
Nụ cười hiền như lá
Mà lòng cánh hạc chân trời
Có thể thấy Ông đằng sau phố xá
Giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Trò chơi ngày Tết của người dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch HàHay là gió làm em nước mắt... - Thơ Lê Vĩnh TàiChất đồng quê trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Thụy Kha Nợ - Thơ Huy NgữNét cong - Nguyễn Tiến MinhTín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangKhát vọng tận hiến trong tranh Duy Ninh - Nguyễn Thị Anh ĐàoLời liệt sĩ khuyết danh - Thơ Quốc LongTrường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaSương khói say - Thơ Lê Anh Dũng