Chiều - ta và bóng – Thơ Hoài Bảo
28.08.2017
Những bước chân vội vã
Em ra khỏi khu vườn
Nơi em đã trồng những cây yêu thương.
Cánh cổng khóa trái
Tình yêu khóa trái
Em vuột khỏi tôi
Rơi về hun hút gió.

Chiếc điện thoại buồn
Không còn đổ những hồi chuông nóng bỏng
Những mẫu tự rời rạc
Không thể ghép được tên tâm trạng.
Em luôn ở ngoài vòng phủ sóng
Nghiêng bên nào cũng gặp bóng hình em.
Chiều. Lại thêm một chiều chờ đợi
Không tin em chiếc bóng lẻ loi thêm
Anh bỗng sợ tiếng gà xao xác tối
Sợ cả đêm trăng trắng xóa bầu trời.
Em đi rồi chiều nay nghe tin bão
Giữa đêm trăng một cơn bão xói lòng.
H.B
Có thể bạn quan tâm
Trở lại đoạn kết Truyện Kiều - Nguyễn Minh HùngBiển – Thơ Mai LinhTiếng Gọi Đời Thường –Truyện ngắn của Knut Hamsun Chất đồng quê trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Thụy Kha Tuồng - không chỉ là nghệ thuật sân khấu - Hồ Trung TúTro ám chân mây - Thơ Nguyễn Thành TâmKhúc xuân - Huệ TriệuChợt riêng mình - Thơ Nguyên HoàngMàu xanh em – Thơ Nguyễn Nho Thủy DươngHầu chuyện cụ Khổng Tử - Thơ Nguyễn Văn Tám