Tơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
25.04.2016
Như sợi tơ lạ
màu bồ kết
thơm hương sả hương chanh
Một thời tắm gội giếng quê
lỏng mềm sợi gió

Chẻ đôi sợi tóc
giấu vào hồn một nửa
nửa kia gửi lại người ta
chỉ nghĩ thế thôi
lời riêng ngập ngừng gói màu lá muộn
lạc miền khói sương
chạm vào đâu, tan vào đâu.Về đâu ? !...
Đừng hỏi tại sao
tơ trời hay sợi tóc
đậu lên bờ môi thơm
chạm vành mắt ướt
Và em
bóng nhàu bên hiên gió
nụ cười nửa mờ nửa tỏ
Trách chi đời phôi pha…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Bài hát về mùa xuân thành phố – Thơ Bùi Công MinhNét phố - Thơ Thuận TìnhMột nơi vô cùng - Lê TuânKhi thế giới mở ra - Thơ Thanh QuếThời xưa gió thổi về - Thơ Nguyễn Nhã TiênThơ Huỳnh Minh TâmSự dịch chuyển của bầy Linh Thủy – Thơ Đinh Công ThủySuy nghĩ lan man – Truyện Lê Duy HânKiên trung - Truyện ngắn Trầm Nguyên Ý AnhAi xuôi ai ngược ngã ba này…- Huỳnh Viết Tư