Trước thềm rêu - Nguyễn Nhã Tiên
23.12.2019
Cơn mưa ầm ào mù khơi trí nhớ
hàng hiên nối hàng hiên
trắng xóa bóng người
ngọn gió đói ướt mềm không làm nên hương tóc
bỗng quay về thông thốc nỗi buồn tôi

Những căn nhà trống trơn như quê xứ bỏ hoang
ngàn dấu chân mưa bốc khói vẽ trên đường
những quãng lặng
va đập vào nhau
nẩy mầm rêu biếc
tươi tốt từng ngày trên bậu cửa lặng câm
Trí nhớ hoang vu… đâu đó những tình nhân
nhánh sông con trước nhà em giấc mơ mắc cạn
bàn tay đầm đìa con thuyền giấy mỏng
reo lên những âm từ run rẩy bâng khuâng
Còn mỗi em - mái hiên gầy tôi trú
gió hú ngoài kia như kẻ không nhà
chút mỏng manh giọt dài giọt vắng
lũ lượt trước thềm
hoa khói
níu...
sông xa.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Truyện đồng thoại Võ Quảng - Triết lý hồn nhiên mà sâu xaTâm sự với thần Kim Quy – Thơ Hồng ThiệnƯớc mơ bay lên - Lê Hồng MậnThu về – Thơ Lê Huy HạnhMộ giữa hư vô – Thơ Nguyễn Hoàng SaMột phần tư ngày – Thơ Phạm ĐươngHoa bâng khuâng - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngGiao mùa – Thơ của Lê Huy HạnhĐêm văn nghệ địa phương - Bùi Công MinhĐêm trong rừng quế - Truyện ngắn của Thái Bá Lợi