Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười
Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Chim ngụ cư cửa rừng Cây Mít - Truyện ngắn Nguyễn ThanhĐêm nghe Dalida hát - Nguyễn Thị Ánh HuỳnhĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhThôn trang - Bùi Công MinhNgày Y Moan ra đi – Thơ Bùi Công MinhThực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn TiếngNgày rỗng – Thơ Đinh Thị Như ThúyChùm thơ của Trần Phương KỳBạn tôi Phạm Sỹ Thân, mãi mãi tuổi 24 - Hoàng Hải VânTháng năm dài lắm - Nguyễn Văn Tám