Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Thưa đất nghìn năm – Thơ Nguyễn Nhã TiênMắt bão - Nguyễn Trường ThọVề sông thiêng – Thơ Nguyễn Văn TámCây hoa đỏ ở bệnh viện ung thư - Phạm Thị Hải DươngĐoản khúc mưa – Thơ Vũ DyCâu chuyện về chiếc loa – Truyện ngắn Thanh QuếBờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênThương cát - Thơ Nguyễn Hoàng SaĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh Quế Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh Hùng