Bởi vì...- Hồ Xoa
07.05.2019

(Ghi nhân chuyến đi điền dã Hoà Phú)
Theo những áng mây trôi về miền xuôi
Em gởi xuống anh khoảng trời Phú Túc
Rồi một lần đi người không trở lại
Còn một nỗi buồn chảy như sông
Chiều em lên nương gùi lòng hai nỗi
Ngồi kể rừng nghe từng chớp biển đêm
Anh còn những ngày lang thang công viên
Ngồi cungf ghế đá nghe những mưa nguồn.
Bởi vì mẹ cha ngăn em về xuôi
Bởi vì mẹ cha ngăn anh về ngược
Sông núi liền nhau một tình đất nước
Sao anh và em không thể một nhà ?
Trời không cao hơn, biển không rộng hơn...
Sao đường về nhau ngày thêm vời vợi
Núi rừng hoang vu tháng ngày trông đợi
Trời đất thương người, người chẳng thương nhau!
H.X
Bài viết khác cùng số
Nhớ về tác giả bài thơ “Hồ Chí Minh - tên Người là cả một niềm thơ”- Chu Huy Sơn“Thưa Bác, chúng cháu lại xuất kích!” - Vân TrìnhBúp bê Matryoshka - Vũ Ngọc GiaoViết cho em...- Vũ Ngọc GiaoCon Thỏ ở vùng Xanh - Hassan Blasim Ngõ Chùa - Kai HoàngGọi thương - Nguyễn Thị Thu SươngTác phẩm Văn học là giấc mơ cuộc đời trên trang giấy - Minh ToànNỗi nhớ mèo hoang - Trần Trung Sáng“Đi B” thời bình - Lê Hồng MậnĐôi khi phải quay lại - Thái Bảo - Dương ĐỳnhKhi em nghĩ về anh - Ngưng ThuVàng sưa lối nhỏ - Thụy DuDòng sông không chảy - Nguyễn Công ToảnThầm - Vy Thùy LinhThơ PơLoong PơLênh Thơ Hoàng TháiTrăng của rạ rơm - Mỹ AnKhúc mưa - Trần Huy Minh PhươngThơ Trần Quốc ToànBởi vì...- Hồ XoaPhan Thị Vàng Anh, còn sống, còn đau, còn hạnh phúc - Huỳnh Văn HoaHọa sĩ Hồ Đình Nam Kha: Đam mê sáng tạo tranh lụa - Huỳnh Thạch HàHát Bội - loại hình nghệ thuật độc đáo - Thu HườngSóng thời gian - của tin còn một chút này! - Phan Trang HyBa nhà văn xứ Quảng viết cho thiếu nhi - Lê Nhật KýVề bài thơ “Nắng chiều” của Phan Khôi - Phan Nam SinhNghệ sĩ Nhân dân Thái Ly (1930 - 1992) - Lê Huân