Vòng tay theo nắng – Thơ Hà Duy Phương
10.03.2016
ôm tôi đi & đừng nói gì
ngày miền Trung hung nắng cháy da người
tôi bóng nhẫy mồ hôi đứng cười trên mép phố
ngó cây trần truồng lột lá dưới mưa mơ
mặt trời tháng 4 cuồng căm bốc cháy
tôi tháng 4 buồn khô cỏ dại
thiêu tôi đi chiều nay trong nắng cay
nơi nào mùa này những cơn mưa đã đầy chưa lòng phố
có ngập lụt lòng xa nỗi nhớ gần
con nắng điên lập lờ nhiều phen đánh lận
giả dại ôm phố nằm nghiêng
tôi lần đầu ngù ngờ như ai rót men mưa vào lỗ rốn
đo lòng mình chếnh choáng nông sâu
say tôi đi cạn chiều phát giác
con nắng điên ánh xanh mồ hôi muối
khát lịm da người
tôi ngỡ đêm qua mình mới nuốt vì sao Venus
rong rêu ăn nằm giờ bạc sáng hồn nhiên
biết làm sao vút cong lên đọt nắng
ai đặt vé khứ hồi cho giấc mơ tôi?
ôm tôi đi vòng tay theo nắng trôi
H.D.P
Có thể bạn quan tâm
Quan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnDấu vết -Truyện ngắn Nguyễn Danh Lam“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn TiếngỞ vách ngăn cuối cùng - Nguyễn Thị Anh ĐàoVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhVài bóng nhà thơ – Thơ Ngân VịnhĐưa con về hội chợ quê – Thơ Lê Anh DũngChùm thơ của Thy NguyênTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangGọi một ly đen - Truyện ngắn Trần Đức Tiến