Vòng tay theo nắng – Thơ Hà Duy Phương
10.03.2016
ôm tôi đi & đừng nói gì
ngày miền Trung hung nắng cháy da người
tôi bóng nhẫy mồ hôi đứng cười trên mép phố
ngó cây trần truồng lột lá dưới mưa mơ
mặt trời tháng 4 cuồng căm bốc cháy
tôi tháng 4 buồn khô cỏ dại
thiêu tôi đi chiều nay trong nắng cay

nơi nào mùa này những cơn mưa đã đầy chưa lòng phố
có ngập lụt lòng xa nỗi nhớ gần
con nắng điên lập lờ nhiều phen đánh lận
giả dại ôm phố nằm nghiêng
tôi lần đầu ngù ngờ như ai rót men mưa vào lỗ rốn
đo lòng mình chếnh choáng nông sâu
say tôi đi cạn chiều phát giác
con nắng điên ánh xanh mồ hôi muối
khát lịm da người
tôi ngỡ đêm qua mình mới nuốt vì sao Venus
rong rêu ăn nằm giờ bạc sáng hồn nhiên
biết làm sao vút cong lên đọt nắng
ai đặt vé khứ hồi cho giấc mơ tôi?
ôm tôi đi vòng tay theo nắng trôi
H.D.P
Có thể bạn quan tâm
Rong rêu phận người – Thơ Nguyễn An BìnhBÁI BIỆT VÕ ĐẠI TƯỚNG – Thơ Mai Hữu PhướcTrò chơi ngày Tết của người dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch HàHình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàChùm thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhi thế giới mở ra – Thơ của Thanh quếĐeo kính xem phim mờ - Truyện ngắn của Mai HươngTrăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn TámRừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi PhiBước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân Vịnh