Chiều – Thơ Nguyễn Phương Liên
10.09.2017
Em ngồi
nhặt
ánh nắng chiều
Nhạt nhòa
sưởi ấm
bao điều vu vơ

Em ngồi
đếm
mấy vần thơ
Chiều nghiêng
bóng đổ
ngẩn ngơ em ngồi
Cánh diều
chở gió về xuôi
Chiều nao nao nhớ
cái hồi tí teo
Chợ quê
bóng ngả sang chiều
Bờ đê
ngóng mẹ
bao điều nhớ ghi
Vẫn chiều
chẳng khác mọi khi
Mà sao
đôi mắt
hàng mi ướt đầm.
N.P.L
Có thể bạn quan tâm
Chiếc ghế - Thơ Thanh QuếBến xưa – Thơ Trọng QuyếtKhúc Theimai giữa Sài Gòn - Kiều MailyĐệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Sươngđơn giản chỉ là người bên cạnh - thơ Lê Vĩnh TàiĐiều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNgày vắng – Thơ Nguyễn Minh HùngThì em cứ nói đi…-Thơ Lê Huy HạnhChùm thơ của Trần Phương KỳTâm sự với thần Kim Quy – Thơ Hồng Thiện