Tiếng ve rừng - Huỳnh Trương Phát
02.07.2019

Đêm qua mưa ở trên nguồn
Nước về mang cả nỗi buồn vàng phai
Rừng cao xanh mấy từng mây
Giấu trong màu lá nỗi này mà đau
Rừng ơi mấy khúc thâm sâu
Con ve mỏi giọng thân nhàu trên non
Tôi đi theo những vệt mòn
Tiếng ve như thể oan hồn bám theo
Tiếng rừng chừ hết trong veo
Không ai nghe được tiếng kêu của rừng
Dốc đèo nắng đốt cháy lưng
Mà nghe trong ruột đất rừng nóng ran.
H.T.P
Bài viết khác cùng số
Chị tôi bên bến sông - Diệu PhúcTình trẻ bụi đời - Uwem Akpan Về miền “Triệu Voi” - Văn KhoaThượng nguồn - Lê TrâmNgười vẽ trời ở phía đằng Tây - Bùi Việt PhươngChuyện về đôi mắt - Huyền TrangNghệ sĩ nhiếp ảnh Mỹ Dũng và biển trong chúng ta - Vũ Ngọc GiaoKỳ nghỉ hè thú vị - Thu HiềnGiáo dục nhân văn: Ý niệm và kiến nghị - Huỳnh Như PhươngThơ Đỗ Xuân ĐồngTiếng gọi - Nguyễn Thị Anh ĐàoVề nhánh san hô chết - Đỗ Thượng ThếEm & mèo & tôi; Mùa xanh - Hoàng Thụy AnhChiều không anh - Nguyễn Cát ChuyênGiả sử, anh, em và người khác - Bùi Tiến SĩGiàn mướp đắng - Mỹ AnQuê hương ngày trở về; Chiều Tịnh trúc viên - Nguyễn Tấn TuấnĐi tìm hạnh phúc cho quê hương; Bút Bác Hồ - Phan Thanh MinhTiếng ve rừng - Huỳnh Trương PhátNhư quên mùa hè! - Tăng Tấn TàiBỗng dưng - Quốc LongĐọc “Thăng hoa sáng tạo và thẩm mỹ tiếp nhận văn chương” của Nguyễn Ngọc Thiện - Vy Thị PhươngNghệ sĩ Nhân dân Nguyễn Nho Túy người nghệ sỹ Tuồng xuất sắc - Thúy HườngNguyễn Ngọc Hạnh: Nặng lòng với quê - Diệu HuyềnSự tích miếu bà Trà Linh - Phạm LamCông trình Khi những lưu dân trở lại của Nguyễn Văn Xuân đã sớm vận dụng lý thuyết trung tâm và ngoại vi trong nghiên cứu lịch sử văn học Việt Nam - Vũ Đình AnhVăn trẻ đối diện quá khứ và thời đại - Nguyễn Thanh TâmHọa sĩ Trần Thế Vĩnh: được sống với đam mê đó chính là hạnh phúc - Minh HạnhNghệ thuật múa với hiện thực xã hội - Lê Huân