Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
02.11.2017
Tiếng đêm
rót lạnh lùng vào em
giấc mơ em tan hoang không bến cập
giấc mơ không định hướng
bạc trắng tâm tình

em chẳng thể nào hình dung
anh đã ra đi từ rất lâu
tỉnh giấc một sớm
sự sống vẫn tiếp diễn
nhưng lối em
miệt cỏ gà lặng câm
không gian chật chội ảo giác
thời gian úa lụi
dồn ẩn khóe mắt vết gian nan
và mỗi đêm
buông tiếng thở dài
hồn em hóa sa mạc.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Đất người quê xứ - Kai Hoàng Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn TámMưa trưa – Thơ Nguyễn Hoàng SaTrên thảo nguyên xa thẳm - Truyện ngắn Trần Thị Tú NgọcNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápĐầu ghềnh cuối bãi - Truyện ngắn Phan Thế PhiệtGiữa trơ trụi - Thơ Bùi Công MinhVợ người taSinh nhật – Thơ Đinh Thị Như ThúyNếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã Thụy