Sắc xanh vườn mẹ

23.12.2021
Nhạc sĩ Minh Đức, Hồ Thanh Hải
Chiến tranh đã đi qua hơn 50 năm rồi, nhưng những vết thương trong lòng của những người con quê hương đi qua cuộc chiến tranh ấy còn lại những nỗi đau. Nỗi đau ấy đã kết tinh thành tình yêu vô hạn mảnh đất quê nhà. Và hình ảnh Người Mẹ Quê Hương là hình ảnh đẹp nhất giúp chúng ta xoa dịu mọi nỗi đau; tha thứ, bao dung trên con đường đi về phía trước.

Sắc xanh vườn mẹ

Một chiều mưa, nhạc sĩ Minh Đức nhắn tin tôi đến quán bia trên đường Bình Minh. Anh nói anh vừa viết một bài hát mới, anh vui lắm và hãy đến với anh.

Và hôm ấy, nhạc sĩ Minh Đức đã cầm ghi-ta hát bài “Sắc xanh vườn mẹ”, giọng hát của anh như trút nỗi lòng với mẹ quê hương, như muốn thốt lên Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!” mà lâu nay anh dồn nén.

Bài hát này có được nhờ anh đồng cảm bài thơ anh Phan Đức Nhạn. Người mẹ anh Nhạn trong những năm tháng chiến tranh đã ngã xuống giữa cánh đồng xã Bình Dương. Loạt đạn  từ máy bay đã bắn mẹ anh ngã xuống, giấy phút cuối cùng đôi tay mẹ vẫn ôm chặt bụi lúa. Máu mẹ đã loang chảy và thấm vào đất cát quê nhà.

Có một người cùng ngồi nghe bài hát “Sắc xanh vườn mẹ” hôm ấy có anh Hồ Thanh Hải (Nguyên Thường vụ Tỉnh uỷ, Trưởng Ban Tuyên giáo tỉnh Quảng Nam; Trợ lý Chủ tịch nước Trương Tấn Sang). Bài hát lay động lòng anh. Trong mối giao hòa tình cảm đó, một “ý tưởng” mới nảy sinh: Anh Hồ Thanh Hải sẽ viết thêm bài hát dân ca xứ Quảng về Mẹ quê hương và 2 bài tân nhạc, cổ nhạc này sẽ hát hòa vào nhau.

Vài ngày sau, bài dân ca của anh Hồ Thanh Hải đã hoàn thành. Bài hát “tân cổ giao duyên” Sắc Xanh Vườn Mẹ đã hình thành và tiếng hát quyện vào nhau càng thêm đậm đà tình yêu xứ sở quê nhà trong mênh mang tình mẹ.

Sau đây chúng tôi giới thiệu phần lời bài hát dân ca của anh Hồ Thanh Hải và bài hát Sắc Xanh Vườn Mẹ của nhạc sĩ Minh Đức:

Nhạc: Con sẽ về trên mãnh đất quê hương. Vùng đất yêu thương chứa chan tình mẹ. Con trở về với mẹ mẹ ơi!  Dù đói no vơi đầy cơm rau đạm bạc, mái tranh nghèo mẹ gian khó quanh năm. Mùa khô hạn cha lưng trần rám nắng. Mùa mưa dầm mẹ ướt lạnh vai gầy. Chúng con lớn lên trên vùng đất ấy. Gắn bó với nghề đâu kể sớm trưa. Bàn tay chai đã bao lần xoay xở. Cả một đời mẹ nặng gánh với thời gian.  

          Bàn tay chai đã bao lần xoay xở

          Cả một đời nặng gánh với thời gian

Lối:   Về thăm mẹ cơn gió nồm thổi nhẹ

          Bóng hàng dương như dáng mẹ đứng chờ

          Con về đây với mẹ của nước non   

          Hình bóng mẹ vẫn bên con, khi tóc con giờ đã bạc

          Dấu chân mẹ vẫn còn in trên cát

          Lòng mẹ như dòng nước mát trong ngần

Xuân nữ:

          Bàn tay của mẹ chai sần

          Đêm hôm khuya sớm mẹ tảo tần nuôi con

          Bờ tre ruộng lúa đường thôn

          Bóng hình của mẹ vẫn còn vẹn nguyên

          Mẹ từng vận động thanh niên

          Lên đường đánh giặc để giữ yên cho quê nhà

          Một mình mẹ gồng gánh thay cha

          Nuôi con khôn lớn tiễn ra nơi chiến trường

          Mẹ là mẹ của quê hương

          Lặng thầm trong gian khó kiên cường trong đấu tranh

          Công ơn dưỡng dục sinh thành

          Gánh đời mẹ chịu khổ, tuổi đời dành cho con

          Trọn tình nặng nghĩa sắc son  

          Mẹ là mẹ của nước non muôn nhà

          Trường Giang thấm đượm tình cha

          Lòng mẹ như biển cả bao la giữa đời

Cổ bản:

          Không thể quên cảnh bom rơi đạn nỗ

          Cả cuộc đời mẹ cực khổ quá nhiều

          Ai ngờ một buổi xế chiều

          Máy bay địch đánh phá tiêu điều quê ta

          Mẹ đang đi cấy trước nhà

          Trực thăng chúng xả súng đạn tuôn ra như mưa rào

          Hiên ngang lòng mẹ chẳng nao

          Chúng nhắm thẳng mẹ, bắn ào đạn xé qua  

          Bà con làng xóm kêu la

Xuân nữ:

          Trời ơi!

          Mẹ vừa trúng đạn xuyên qua ngực rồi

          Mẹ nhìn về phía mặt trời

          Tay mẹ nắm chặt không rời bó mạ non

          Mẹ ơi! Đau xé lòng con

          Mẹ đi trong lúc chưa tròn giấc mơ

          Mẹ gieo hạt giống tuổi thơ

          Nay thành hạt ngọc ước mơ của bao đời

          Long đong cực khổ một thời

          Hy sinh thầm lặng để cho đời con vui

Ru con:

          À ơ! Quê mình sớm nắng chiều mưa

           Dẫu đà bớt khổ, (à ơ dẫu đà bớt khổ) nhưng vẫn chưa thoả lòng

          À ơ! Mẹ rằng bao nổi chờ mong

          Sống sao cho trọn nghĩa, (à ơ) bởi cuộc đời có bao nhiêu  

          (Ơ) Dặn lòng ai dỗ đừng xiêu

          Mai mưa có bạn, (à ơ) nắng chiều có ta

Xàng xê:

          Cả một đời mẹ hy sinh vất vả

          Để mầm xanh nay đã vươn mình

          Quê hương nặng nghĩa nặng tình

          Đất Bình Dương để lại bóng hình mẹ yêu

          Quê ta thay đổi đã nhiều

          Sắc xanh Vườn mẹ là tình yêu của bao đời

Hò quảng:

          Con đi khắp chân trời góc bể

          Tấm lòng con không thể nào quên

          Quê hương đạn xới bom rền

          Đôi chân trần của mẹ đã làm nên sử vàng

          Ngát hương vườn mẹ dịu dàng

          Chúng con xin nguyện sẳn sàng với quê hương .

 Nhạc: Con lại về vùng đất nặng tình thâm. Nơi sông đợi bến chờ. Con thuyền xuôi ngược. Nơi nuôi dưỡng hạt mầm mơ ước . Hạt giống mẹ gieo nay thành hạt ngọc. Đã bao ngày con vẫn đợi mẹ ơi! Đã bao ngày con vẫn đợi mẹ ơi! Hoa vẫn nở ngát hương vườn mẹ. Đã bao ngày con vẫn đợi mẹ ơi!