Nhịp rơi – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
29.01.2016
Lọc gió
gạn mưa
quệnh trầm tích nắng sương
trổ hoa rêu phố cổ
Chùa Ông Bổn
còn dấu chân
thưở ta lăn lóc phố Hoài
tay non mài chữ ?

Chong mắt canh sâu
tiếng rao đêm
cứa vào thân phận
Nỗi đau
đâu của riêng ai
Tiếng rao
buộc vào phận người
nhiều khi không hiểu nổi
Ta bị cuốn theo vòng quay cuộc đời
nổi chìm bao nẻo
Về lại phố quên
tìm con hẻm nhớ
Sương mơ
về đâu !
Đồng hồ lặng lẽ
thả nhịp rơi …
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Xin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpTrận cảm cúm và sự im lặng (không phải của bầy cừu)Trương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Đàn bà – Thơ Ngân VịnhTuổi bốn mươi – ký Hồ Duy LệChiều nhạt – Thơ Nguyễn Thị Ánh HuỳnhChiều hoa sen – Thơ Đức QuangNhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcNghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhMặt trời – Thơ Lê Huy Hạnh