Không là ngày cũ - Thơ Đinh Thị Như Thúy
20.11.2015
Và Đà Lạt đón người về muộn
Những thông xanh bợt bạt trong chiều
Em lắng nghe
sự trống trơn trong lồng ngực của mình
Biết ngày đã khác

Và bùa mê sương mây Đà Lạt
Và kiêu kỳ
Và gió
Và hoa
Em nếm trải sự dịu êm
từ mi mắt ngái ngủ của những ngọn đồi
Biết vẫn không là ngày cũ
Biết đã không là ngày cũ
Em đi dọc con đường đêm
hái đầy tay những bông hoa ảo giác
Đà Lạt liêu xiêu buồn mắt ngựa
Lóc cóc hoài
Mưa giăng
Hỡi những cánh chuồn bay thấp
Đà Lạt và em đã ướt đẫm rồi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Kiên trung - Truyện ngắn Trầm Nguyên Ý AnhThấy hiu hiu gió thì hay…Anh về - Bùi Văn TiếngHoài cảm Ngũ Hành Sơn – Thơ Anh TuấnTrải lòng - Thơ Thanh YênNgười ăn phố - Phạm Thị Hải DươngCổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátChấm hỏi lãng quên – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCảm hứng đêm trăng – Thơ Nguyễn Văn TámNhà ngoại tôi trăng lên – Thơ NGUYỄN GIÚPKiếp bướm _ Nguyễn Hoàng Sa