Người đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu Phước
09.08.2019
Một hôm giật mình tự hỏi
Rằng:
Người đàn bà đẹp đi đâu?
Cái bóng trên tường nhỏ nhẻ
Đã đi về phía chân trời...

Chân trời là miền thi ca
Chân trời là miền cổ tích
Chân trời đầy ắp ước mơ
Những điều chưa bao giờ thật.
Người đàn bà đẹp ra đi
Con đường mênh mang phía trước
Lối mòn dưới chân đang bước
Chẳng bao giờ đến chân trời.
Chân trời là chốn Thiên Đường
(Có thể là nơi địa ngục)
Người đàn bà đẹp ở đó
Chân trời, nơi không có ta...
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Văn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngNhớ dáng cha ngồi – Tản văn Nguyễn Ngọc Lợi Người đàn bà khóc cười cùng mưa – Thơ của Thương HuyềnLục bát tháng mười – Thơ Trần Khoái Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch HàNgày xưa cha tôi kể - Thơ Nguyễn Văn TámChiều hoa sen – Thơ Đức QuangEm đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnMón quà đắt giá - Truyện ngắn Bùi Đê YênBồ câu nhỏ bên giáo đường xưa - Vũ Ngọc Giao