Người đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu Phước
09.08.2019
Một hôm giật mình tự hỏi
Rằng:
Người đàn bà đẹp đi đâu?
Cái bóng trên tường nhỏ nhẻ
Đã đi về phía chân trời...
Chân trời là miền thi ca
Chân trời là miền cổ tích
Chân trời đầy ắp ước mơ
Những điều chưa bao giờ thật.
Người đàn bà đẹp ra đi
Con đường mênh mang phía trước
Lối mòn dưới chân đang bước
Chẳng bao giờ đến chân trời.
Chân trời là chốn Thiên Đường
(Có thể là nơi địa ngục)
Người đàn bà đẹp ở đó
Chân trời, nơi không có ta...
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Dãy nhà mưa – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoChia tay miền quan họ - Thơ Quốc LongNăm tháng không quên – Bút ký Nguyễn KiênThèm làm ngọn gió tự do - Thơ Phan HoàngHình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàỞ vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Về thăm nội - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Nghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhHành trang- Thơ Thanh QuếNhà thơ Nguyễn Kim Huy