Hội An - Tôi và Em – Thơ Nguyễn Văn Tám
12.08.2018
Rêu ở phố cổ có hàng thế kỷ
Rêu mới…chồng lên lớp rêu cũ
Chiều mưa Xuân ánh màu nõn tơ
Rêu ngàn xưa cứ ngỡ rêu bây giờ
Phố Hội, ngồi đâu cũng vẽ được
Phố Hội, ngồi đâu cũng tìm ra góc đẹp
Rêu chảy xanh một cảm giác mơ hồ
Chiều Ba mươi còn thơ thẩn không muốn về
Mưa Xuân bay hoa nổ tung khắp trời
Xiêm áo rêu lờ mờ huyền ảo
Vạt nắng chiều không chịu về trời cứ lẩn quẩn
Hội An rêu, Hội An nâu…
Tôi cùng em qua Phúc Kiến, Chùa Cầu
Đi khe khẽ và nói với nhau khe khẽ
Với Hội An cứ phải chậm chậm như thế
Về với Hội An ta về cõi Ngày xưa!
Tôi và em nán lại chiều Ba mươi
Đi lửng thửng giữa phố rêu xộc xệch
Về với Hội An để mà quên đi hết
Thế kỷ bỏ quên- còn lại Hội An, Tôi và Em
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Mẹ và người lính - Lê Huy HạnhĐồng xa nghi ngútEm đánh rơi nỗi nhớ bên dòng Đak Bla – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Ảo ảnh – Thơ Nguyễn Văn TámNgân sáo trúc ngàn năm...Thơ của Lê Huy HạnhLăng Ông Tân Trà - Huỳnh Thạch HàNghìn năm vàng dấu cát – Văn Thành LêĐóa hoa không gai và con cừu không rọ mõm – Truyện ngắn Quế HươngNhớ cây rơm vàng trước ngõ - Trần Nguyên HạnhNhững giọt nước mắt - Phạm Thị Thảo Nhi