Lỡ chuyến đò chiều – Thơ Tú Anh
02.02.2018
Mẹ nép mặt vào lưng vách
Khóc xót cơn mưa mồ côi
Mái sàn thở run sợi gió
Ai đan vời vợi quê người.
Mẹ theo chồng không đám cưới
Cuộc tình nửa chuyến mối mai
Nửa troi lễ, vơi mùa tóc
Tuổi phơi nhạt nắng cạn ngày.
Nhặt tiếng nấc mình vương vãi
Quỳ bên chân con nghẹn môi
Xé tơi giọt nhìn đau dại
Mẹ tha thểu bước theo người.
Rồi cũng một đời mẹ nhỉ
Lời ru đắng, trời chia đôi
Nát đêm ẵm con chồng ngủ
Thương nơi khát tiếng ầu ơ.
Mấy mùa gió rồi trăng hỡi
Tóc mẹ bạc trước mùa lau
Mắt nhàu bao lần giông xối
Lấp sao đầy một khoảng đau.
Con giờ tuổi xanh nương rẫy
Mai khăn vấn tóc làm dâu
Thương chuyến đò ngày lỡ mẹ
Để héo ngọn trăng trên đầu.
T.A
Có thể bạn quan tâm
Trên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhBến mơ hồ - Thơ Nguyễn Hoàng SaMây tan - Lê Thị DiễmVề phía những căn nhà – Thơ Vô BiênÔng già – Thơ Thanh QuếBiển - Truyện ngắn Sử Hà Hạnh NhiChiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtNẻo về - Thơ Nguyễn Hoàng SaPhố vàng - Nguyễn Nho KhiêmVấp dấu chân mình - Thơ Nguyễn Hoàng Sa