Chút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân Vịnh
29.09.2015
Chút nồng nàn đã cạn khô
nắng rơi nẻo nắng, sương mờ nẻo sương
lẻ loi bông cỏ ven đường
ngón tay sợi khói còn vương vất chiều
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em

Nỗi buồn không ngọn lửa nhen
màn đêm chốt cửa cài then chân trời
mình anh hết đứng lại ngồi
nhổ ba cọng cỏ cột đôi dép mòn
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tâm sự với thần Kim Quy – Thơ Hồng ThiệnLời nhắn gởi – Truyện ngắn Trần Trung YênSân khấu – Thơ Nguyễn Văn TámChọi trâu – Truyện ngắn Đình KínhNhư là cổ tích – Truyện Bùi Hải LyVới con tầu mắc cạn – Thơ Đinh Thị Như ThúyTrở về tĩnh lặng – Thơ Đinh Thị Như ThúyKhông phải lúc này để tặng hoa cho em - Nguyễn Đức DũngNhớ cây rơm vàng trước ngõ - Trần Nguyên HạnhBất chợt về đất nước - Thơ Nguyễn Đức Dũng