Chút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân Vịnh
29.09.2015
Chút nồng nàn đã cạn khô
nắng rơi nẻo nắng, sương mờ nẻo sương
lẻ loi bông cỏ ven đường
ngón tay sợi khói còn vương vất chiều
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em
Nỗi buồn không ngọn lửa nhen
màn đêm chốt cửa cài then chân trời
mình anh hết đứng lại ngồi
nhổ ba cọng cỏ cột đôi dép mòn
N.V
Có thể bạn quan tâm
Gò ông Thức - Bùi Tự LựcƠi tháng năm lại về - Thơ Mai Hữu PhướcLũ mèo quỷ ám - Truyện ngắn của Fernández Guarida, Ricardo (Costa Rica)Người mang tên dòng sông - Thanh Quế Điều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh DũngCon nít cũng biết buồn chứ bộ! - Mai Quốc ĐạtChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Đợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiTính cách người Quảng trong ca dao xứ Quảng - Nguyễn Thanh Tuấn