Chiều đi - Thơ Ngân Vịnh
03.10.2013
...
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..

Chiều không ai nuôi ngọn khói
nắng vỡ vụn vẫy gọi người
chiều không hết
chiều không nói
chiều đi
cõi lòng chơi vơi
Chỗ ta ngồi lá trinh nữ ngủ
em hoàng hôn vai gánh, vai gồng
bìm bịp kêu rạ rơm nhóm lửa
mảnh trăng vàng vằng vặc sông
Áo em ngắn có gì mà cổ tích
cứ ở với nong nia
cứ ở với dần sàng
cứ săm soi lược gương bồ kết
cứ bến sông khoảnh khắc đò sang
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
đời nông sâu
chưa hiểu hết nông sâu.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Ý đêm – Thơ Mai Hữu PhướcCô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHXé bão – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMái nhà tranh - Dương Văn BảyGiông gió thổi qua làng - Ngân VịnhCon rùa tai đỏ - Truyện ngắn Lê Sĩ ĐồngBóng hoàng hôn – Thơ Nguyễn Hoàng SaTrải lòng – Thơ Thanh YênLá đơn tình nguyện – Truyện ngắn của Chu Cẩm Phong Ừ thì em cứ xa - Thơ Ngân Vịnh