Thoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải Thanh
21.08.2016
Có đôi mắt
chẳng biết bao lần
đầm lệ xót
trước hồ Tây mờ mịt những ly chiều
ta gom mấy mảnh mặt trời xô dạt
trải chiếu buồn nhấm nháp nỗi hanh heo

Dưới lòng sâu
cái bóng chùng chình trăm nghìn đợt sóng
cúi nhìn trời lóng ngóng thả thuyền mây
thoang thoảng gió một làn mong mỏng
cũng ấm lên giấc mộng chưa đầy
Hồ nghiêng trôi
hồn ta trôi
mãi thế
những chiếc lá mỏng manh
chưa ghé một bến bờ
và hồ Tây gần mưa nguồn xa chớp bể
vẫn mơ màng như thể bóng người xua…
H.T
Có thể bạn quan tâm
Sự bí ẩn của yên lặng - Huỳnh Minh TâmTrên cánh đồng trần gian – Thơ Ngân VịnhNét phố - Thơ Thuận TìnhXin được yên – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThời khắc diễn vai – Thơ Đinh Thị Như ThúyVỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng SaPhép thử - Kim SơnChỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho KhiêmHình tượng con gà trong các nền văn hóa - Đinh Thị TrangCô gái vẽ linh hồn - Truyện Cẩm Giang