Rong rêu phận người – Thơ Nguyễn An Bình
17.05.2016
Ngỡ lòng mình là làn mây trắng
Bay cuối trời dõi bước chân em
Ngỡ tình mình là tia nắng ấm
Rơi trên môi mắt nhớ vai mềm.

Em như con nước xuôi về biển
Để lại sông buồn trắng cỏ lau
Anh suốt đời thành chim bói cá
Treo tình sầu đá nhọn vực sâu.
Em đánh rớt tình qua cửa sổ
Lỡ vuột tay bong bóng lên trời
Tìm đâu thấy vầng trăng cổ tích
Mặt hồ soi những ánh sao rơi.
Cánh cò trắng bay trong sương lạnh
Lòng nhói đau theo tiếng còi tàu
Sân ga vắng biết ai còn đợi
Tình một ngày còn mãi ngàn sau.
Khu vườn nhỏ người không về nữa
Vạt nắng chiều bóng ngả liêu xiêu
Ngày cuối năm thèm cơn mưa muộn
Thương một người đời trót rong rêu.
N.A.B
Có thể bạn quan tâm
Tín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh ThủyĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngThăm Cù Lao Chàm - Nguyễn Nho Thùy Dương Thuở Ấy – Thơ Mai Hữu Phước Cà phê nhạc sống - Đinh Lê VũChiều Phan Thiết – Thơ Cẩm Lệthời gian rơi… - Thơ Nghi ThảoNhà thơ - Thanh QuếKhông phải tại em – Thơ Lê Huy Hạnh