Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình
09.01.2012
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông
Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.
Có thể bạn quan tâm
Quảng Nam tỉnh tạp biên 廣南省雜編 Tư liệu quý về văn hóa, lịch sử vùng đất Quảng Nam - Lê Thị HàKết thúc có hậu - Truyện ngắn Vị TĩnhYBrơm – Thơ Bùi Công MinhChiều – Thơ Nguyễn Phương LiênĐồng tiền - Thơ Bùi XuânÔi Tổ quốc tôi - Ngô Thị Hạnh Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc HùngMột đêm ở cổng trời – Truyện ngắn Kiều VượngLời nhắn gửi từ biển – Thơ Bùi Công MinhNgười ra trận - Thơ Bùi Công Minh