Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Chùm thơ của Thy NguyênChùm thơ chợt tới – Thơ Thanh quếNhà văn Trần Trung SángTản mạn về tiếng Quảng - Bùi Văn TiếngĐắm say - Lê Huy HạnhMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaThơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn TámKẹo Bông Gòn - Vũ Ngọc GiaoNgười bái hoa mai – Thơ Ngân VịnhBên kia thinh lặng - Phương Uy