Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Không phải là cuối cùng – Thơ Bùi Mỹ HồngVị tướng già - Thơ Anh NgọcHồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung SángVô bờ cảo thơm – Thơ Lê Anh DũngCuối năm chào núi ta về - Vĩnh ThôngĐi Thoáng Qua Chiều - thơ Mai Hữu Phước Quà của ấu thơ - Trần Nguyên HạnhGió gọi – Thơ Nguyễn Nhã tiên Pun-ny và chuyến phiêu lưu đến thế giới Con Người – Truyện Huỳnh Phạm Nguyệt Dương.Thơ Nguyễn Đông Nhật