Thơ Mộc Nhân

Hoa gạo
Lâu lắm mới thấy hoa gạo
rơi thật nhiều bên thung lũng Zơ-nông
hoa đỏ môi em đỏ
tiếng gió xua ngọn cây xót ruột
hoa rủ xuống ven truông
Hoàng hôn về làng Hoa nhiều khi đứng sựng
anh vay từ Khe Điêng một dáng hình
chưa trả
tuổi trẻ bỡn cợt với cánh chuồn
em mặn mà khi mặt trời gác núi
nhưng vẫn buồn như mẩu nến lung linh
Chờ em về tối nay
ngọn gió va vào chạng vạng
em có thẹn sau khóm lau
năm tháng tha phương anh nhớ hoài
sắc thắm
nửa đời mòn sỏi đá cọ vào nhau
Anh giờ như cây rừng mùa trụi lá
ký ức mờ dần sau ngọn đồi Đồng Râm
nghe lộng bờ vai với núi thẳm
bên này có ánh đèn và đốm sáng bóng ngàn
lỡ mấy mùa trăng hoa nở hoang mang
Lời thì thầm âm vang qua ghềnh đá
Khe Dung
hoa gạo vẫn đỏ triền rừng
có cơn mưa len vào liếp cửa
lãng đãng hoài mộng mị mây xa
*Các địa danh trong bài thuộc thị trấn Thạnh Mỹ, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam; nay là xã Thạnh Mỹ, thành phố Đà Nẵng
Tráng ca cho những đồng cát
1.
Tôi đi qua những đồng cát
cát lăn từ bàn tay vô hình của gió
nhưng bị chặn bởi bàn tay người
trong khu vườn, cát nằm im dưới luống đất
cho bông hoa hé nụ
trên bãi biển, cát nằm dưới lá dương liễu
là thực bì cho màu mỡ đất đai
2.
Màu xanh Thăng Bình được viết lên
từ những đồng cát
dẫu chúng lúc nào cũng lặng im như
nghỉ ngơi
nhưng cồn cào cơn khát triền miên
để bung nở thành vụ mùa
Cây lúa nhọc nhằn trổ đòng trên đồng cát
Bình Sa
khoai lang Trà Đỏa mưng bột từ trảng cát
Bình Đào
mắm Cửa Khe chắt chiu vị mặn Bình Dương
những mẻ lưới Bình Minh kéo lên từ
đôi chân găm trên cát
3.
Tôi mặc niệm Chợ Được, Hà Lam
mồ hôi và máu của tiền nhân hằn lên
trong vệt nắng
và cát con đường dài nối từ bờ biển đến núi cao
cát mở ra những tầm nhìn
trong căn cứ lõm Bàu Bính
những hầm ngầm, chốt canh, mật lộ...
dù trông chúng rất bình yên giữa đám
xương rồng
4.
Những dòng nước gom lại trên Cao Ngạn,
Đông Tiển, Phước Hà
những thác ghềnh đã bình yên trên sông
Trường Giang
là trạng thái cân bằng, cảm hứng, chắc chắn
nơi tâm hồn có thể viết nên những câu thơ
trái tim có thể rộn đập
đôi mắt có thể khám phá
để bàn tay chép lại lịch sử một vùng cát
Cuộc sống giản dị như cát
nhỏ bé như cát
vẽ nên những doi cát thật đẹp, không ảo hình
để cho căn nguyên trở về nơi trú ngụ của nó
là cát - vệt thời gian kéo dài
5.
Tôi ước rằng thời gian ở thì tương lai
để thấy mình đơn độc giữa những
liên văn bản chưa kịp xác lập
tôi ước rằng thời gian ở thì hiện tại
để tận hưởng trạng thái hạnh phúc hôm nay
tôi ước mình ở thì quá khứ
để thấu cảm những nhọc nhằn của cha ông
6.
Khoảnh khắc tôi thăng hoa cảm xúc từ cát
là nơi hội tụ những gì đẹp nhất về quê hương,
ký ức và hành trình
để viết nên bài ca về bầu trời, cánh đồng
ngay dưới chân tượng đài chiến thắng
được dựng lên giữa nổng cát
Đó là thế giới mà tôi nhìn thấy
là không gian để suy ngẫm
là giấc mơ mọc chồi cho những cảm xúc mới
khi qua vùng Đông gió cát và vùng Tây
ngợp nắng trung du
7.
Nơi mở ra những huyền thoại Bà Chợ
Được và di tích Đồng Dương
chứa đựng nhịp điệu phiêu lưu Hố Cam,
Hố Thác
cùng với phấn khích ngưỡng vọng,
chinh phục, biết ơn
mỗi hốc đá, cây rừng - khi bước lên
bậc thang trong mật khu
Những đồng cát mang đến cảm giác
thuần khiết
dẫu đau buồn, nhọc nhằn hay hạnh phúc
nó làm ta suy ngẫm về một ngày đến
trong câu chuyện ở chợ Tây Giang,
nghĩa trũng Bình Sa
8.
Tôi muốn leo lên con dốc có đỉnh là bầu trời
và đi theo những dòng nước chảy dọc
vùng Đông
Bình Đào, Bình Nam, Bình Phục
để suy nghĩ về vẻ đẹp tinh tế của tình yêu
như bài hát chạm vào tôi
khiến tôi lắng nghe và hát theo
9.
Tâm trí tôi giờ đây trải theo những đồng cát
chúng thay đổi phiên bản của chính mình
khi được tưới những dòng nước mát
từ hồ và sông suối
nơi lời tự tình cỏ cây thêm một phần
riêng biệt
trò chuyện với con người
thay vì tranh luận với đạn bom
cho đến khi chúng kết hợp những liên khúc
thành một bài thơ
để lại một ảnh tượng lạ kỳ rạng rỡ
10.
Cuộc sống này vẫn còn nhiều thứ tiếp diễn
bài thơ đọc xong có thể quên, bức bích họa
vẽ rồi lại phai
đâu đó trong hoài niệm chúng vẫn ẩn hiện,
phản chiếu vừa đủ
và tồn tại trong giấc mơ
trong nếp nhăn trên khuôn mặt
trong chiếc kim la bàn
trong niềm hạnh phúc sâu lắng, vĩnh viễn,
rất thực
11.
Xin em đừng nới lỏng bàn tay đan
vào ngón tay
tôi bởi nó đã thuộc về nhau
dẫu bằng sự im lặng của hơi thở bên những
bông hồng
mọc ra từ trái tim chúng ta
như những cảm xúc từ đồng cát Thăng Bình
ngày chúng ta đến
ngày chúng ta viết cho cát và mãi sau...
M.N