Bây giờ và mãi mãi
31.03.2026

Mặc cái nhìn gai nhọn
Nụ hôn vẫn ngọt ngào
Lời yêu đằm thắm
Mặc
Êm đềm hay bão giông
Trong vương quốc bóng đêm
Anh khoác lên em cầu vồng lấp lánh
Và tôn vinh em
Bậc mẫu nghi của triệu triệu loài hoa
không nở trong ánh sáng
Em,
Người đàn bà một mình
Trước ngả năm ngả bảy của thân phận
Tần ngần chọn một lối về
Đèn chưa lên
Mê lộ đã nhập nhòa
Em đi qua những cội hoa vàng
Cũng đành dừng lại trước ngưỡng cửa
đời anh
Một ban mai không che chở
Em,
Người đàn bà tiêu pha đến câu thơ
cuối cùng của mình
Vẫn không còn lối thoát
Chợt một hôm nhận ra tiếng hát
Từ trong lồng ngực anh
Em,
Người đàn bà thôi hết phân vân
Điềm nhiên bước qua số phận.
P.D
Bài viết khác cùng số
Thể lệ Cuộc vận động sáng tác văn học, nghệ thuật Đà Nẵng năm 2026Con thiên nga đen trong đàn cánh trắngBên cửa biển lịch sửNơi giấc mơ nở hoaVị của hồi ứcTác giả trẻ Đặng VănLặng lẽ một mặt trậnNhững đóa “Hoa hồng trong lửa”Một mảnh hồn quê xứ Quảng...Tình ca của núiBếp quêThơ Nguyễn Tấn SĩThơ Nguyễn Nho KhiêmThơ Mộc NhânKhúc âm buồnAi trong tôi nghìn con mắt lạThơ của Mẫu ĐơnThơ Nguyễn Ngọc HưngThơ Lĩnh Hồ QuangHoài niệm tháng TưXin đừng chốt cửaBây giờ và mãi mãiChiềuThơ Huỳnh Minh TâmNhạc sĩ Trần Ái Nghĩa - Tình quê và mối lương duyên trong âm nhạcNhững lát cắt sống động của di sản xứ QuảngKhông gian của yêu thương và kết nốiNgọn lửa ấm áp của thơ ca và tình yêu Đà NẵngBản hòa âm của đất trời và lòng ngườiPhan Châu Trinh - Nhà thơ đất QuảngMẫn và tôi - Khúc bi tráng chiến tranh và tình yêuTọa đàm “Giải pháp phát huy ngành điện ảnh và nhiếp ảnh - từ sáng tác, sản xuất đến lan tỏa giá trị tác phẩm”Giới thiệu, ra mắt 4 ấn phẩm mớiDiệu âm Ngũ Hành SơnBên dòng ký ứcBiển hát