Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Mai Bá Ấn - Con sông Trầu lờ lợ nước chè hai...Ký ức xanh – Thơ Đinh Lê Vũ Buổi chiều có thể - Truyện ngắn Nguyễn ĐạtĐà Nẵng - Tết Mậu Thân 1968 - Ngọc ThanhPhương người – Thơ của Trần Xuân LinhChợt riêng mình - Thơ Nguyên HoàngThơ Hà Duy Phương Hòn Kẽm Đá Dừng* - Thơ Lê Anh DũngMùa hè của tuổi thơ tôi - Vũ Ngọc GiaoMưa hồi âm - Nguyễn Thị Anh Đào