Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Thong thả với sông Hàn - Thơ Mai Mộng TưởngMùi thuốc súng – Truyện ngắn Nguyễn Văn ThọTrở về - Nguyễn NgaTiếng vó ngựa – Hoàng DuyNgười Quảng Nam – Thơ Lê Anh DũngĐà Nẵng đầu hè – Thơ Tất HanhNhớ mùa hoa ven sông - Lê Ngọc NamMật ngôn giữa vòm xanh- Tản văn Nguyễn Nhã TiênKý ức - Truyện Võ Lê Thục NhànMùa thu - Nguyễn Văn Tám