Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Đinh Mỹ nhân - Truyện dã sử Đỗ Nhựt ThưDòng chữ xăm trên cánh tay-Truyện ngắn của Khôi VũSóng hát - Truyện ngắn Trần TuyềnCổ tích sông Hồng-Tùy bút Nguyễn Nhã TiênĐêm của mẹ - Thơ Đặng ToánLễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh TânNgân sáo trúc ngàn năm...Thơ của Lê Huy HạnhBuổi sáng – Thơ Phạm ĐươngCà phê Trầm - Trần Đức TiếnBức tranh thiên nhiên - Thơ Ngân Vịnh