Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Giai thoại hò khoan - Đinh Thị HựuĐóa hoa không gai và con cừu không rọ mõm – Truyện ngắn Quế HươngHà Nội, buổi chiều yên - Thơ Bùi Công MinhNói với con - Phạm Doanh Sữa đỏ - Truyện ngắn Hoàng Khánh DuyVề thăm nội - Nguyễn Nho Thùy DươngGiấc mơ đi lạc – Thơ Nguyễn Hoàng SaThơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn TámNgười đàn bà khóc cười cùng mưa – Thơ của Thương HuyềnNguyên quán – Thơ Lê Anh Dũng