Chợt riêng mình - Thơ Nguyên Hoàng
09.09.2015
Cõi đất trời thành phố sáng nay
sao sương mù nhiều thế
mắt thẳng căng ra có thấy gì đâu...
em và thành phố
vào những buổi mai lên rực rỡ
em đẹp - một tuyết sương
thành phố đẹp - trong ngần

sáng nay sao sương giăng nhiều thế?
sương giăng kín... đất trời mù mịt
một màn sương mênh mông
không thấy gì, không biết được?
sáng xuân nay thành phố có điều chi
sông núi mờ xa, biển biếc mờ xa
im lìm trong sương sớm
một chút riêng mình chợt đến rung rinh
làn sương nhẹ luồn qua ô cửa sổ
tiếng những hạt sương đi lạo xạo
có điều chi xao động phía trời lên
khiến lòng ta nôn nao ngày xuân mới
Một buổi sáng mùa xuân mù sương.
N.H
Có thể bạn quan tâm
Nén lại – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhSaPa - Truyện ngắn Phạm Thị Thanh Mai Nguồn cội phương Đông - Nguyễn Hồng ChíTóc một sợi bạc – Tiểu QuyênViên gạch người Chăm – Thơ Nguyễn Văn TámBiển Đông - Biển của hòa bình - Bùi Văn TiếngThương nhớ khói lam chiều – Thơ Thư YênThơ Hà Duy Phương Nhà ở của ngư dân ven biển Đà Nẵng xưa - Ngoc Giao