Người đàn bà – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
05.02.2018
Chuyện người đàn bà ngỡ như huyền thoại
mang vết cứa thời gian
Khoác lên mình chiếc áo nắng dại
giấu điều không thể nói
Người đàn bà như hòn sỏi
cuốn vào suối khe mòn nhẵn
lăn lóc bên lề gió bụi
hồn phách lạc vào cõi khác
đuổi theo điều không tưởng

Một ngày kia
người đàn bà thoát xác – hóa thân
lật bàn tay sấp ngửa
xuôi về hai phía
người đàn bà ngủ say
Hơi thở theo đường gió gọi
bay về chân trời
hớp hạt mưa xanh…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Trở về - Nguyễn NgaHội An – Thơ Bùi Công MinhGiữa truyền thống và hiện đại - Đỗ Thanh TânCủ Nần – Truyện ngắn Lý Thị Minh ChâuGiông gió thổi qua làng - Ngân VịnhGiấc mơ của một gã say - Truyện ngắn Vũ Thị Huyền TrangBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị TrangĐội hình - Thơ Lê Huy HạnhHình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàMặn mà cái duyên vè Quảng –sênh sứa - Trương Đình Quang