Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn Tám
24.02.2015
Cuối cùng là nỗi nhớ
Nỗi nhớ không sợ thời gian!
Đừng nhắc lại những ngày xưa với cái đói cồn cào
Rau tàu bay thay cơm nồng như thuốc bắc
Cơn sốt rừng nhai hết lá cây không đỡ khát
Mạng nhện dăng đầy lòng suối cạn anh qua

Vẳng tiếng mang đang tác phía rừng già
Những thân cây bị pháo chụp, pháo bầy bóc vỏ
Không có chuyện trở trời, chướng gió
Hành quân xa mắc võng ngủ tràn
Giật mình dậy thấy bên mình đỏ loét những hố bom
Giật mình dậy thấy mình nằm giữa rừng xung quanh trơ trụi lá
Ôi chiến tranh muôn vàn gian khổ
Nhưng anh không thể nào vượt qua nỗi nhớ
Nỗi nhớ theo anh như những chiếc lá rừng
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Nói vậy thôi – Thơ Lê Huy HạnhTrước bức tranh đồng chiều - Nguyễn Nho KhiêmCây hoa đỏ ở bệnh viện ung thư - Phạm Thị Hải DươngXa xăm giọng hát – Thơ Bùi Công MinhNgười đạo diễn sân khấu tài hoa – Trương Đình QuangMột truyện ngắn không cần minh họa - Truyện ngắn Vị TĩnhLội ngược - Thơ Nguyễn Hoàng SaNhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngNỗi đau rồng -Truyện ngắn Từ KhôiViết ngày con trở thành thiếu nữ - Thơ Phạm Thúy Nga