Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn Tám
24.02.2015
Cuối cùng là nỗi nhớ
Nỗi nhớ không sợ thời gian!
Đừng nhắc lại những ngày xưa với cái đói cồn cào
Rau tàu bay thay cơm nồng như thuốc bắc
Cơn sốt rừng nhai hết lá cây không đỡ khát
Mạng nhện dăng đầy lòng suối cạn anh qua

Vẳng tiếng mang đang tác phía rừng già
Những thân cây bị pháo chụp, pháo bầy bóc vỏ
Không có chuyện trở trời, chướng gió
Hành quân xa mắc võng ngủ tràn
Giật mình dậy thấy bên mình đỏ loét những hố bom
Giật mình dậy thấy mình nằm giữa rừng xung quanh trơ trụi lá
Ôi chiến tranh muôn vàn gian khổ
Nhưng anh không thể nào vượt qua nỗi nhớ
Nỗi nhớ theo anh như những chiếc lá rừng
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
“Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca” của Pablo NerudaỞ vách ngăn cuối cùng - Nguyễn Thị Anh ĐàoĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam Kha“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngSân khấu – Thơ Nguyễn Đông NhậtBị bỏ quên - Đinh Lê VũVề thăm nội - Nguyễn Nho Thùy DươngVá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng XuânĐường về nẻo thiền - Truyện ngắn Hoàng Công Danh