một lần thôi - Nguyễn nhã Tiên
27.06.2019
Một lần thôi, chiều không ở lại
một lần thôi, đêm cũng bỏ đi
từ độ ấy con đường vô tận
gió đợi tin vui làn tóc quay về
Mưa và nắng cũ càng rồi em ạ!
nhớ và quên đã chật cứng tâm hồn
bận lòng gì
thời gian hối hả
rêu bên thềm biếc sắc tịch ngôn
Một tiếng chuông tan giữa lòng im lặng
một dấu chim bay mây xóa đi rồi
chỉ mỗi em của thời bướm trắng
khói tóc mong manh
thành sẹo giữa hồn tôi
Một lần thôi, có ai ngờ vạn kỷ
giọt sương gieo trên bãi cỏ úa vàng
từ bấy, tôi xanh rờn mộng tưởng
gặp ngọn gió nào cũng hỏi thu sang.
NNT
Có thể bạn quan tâm
Phố của tôi - Trần Nguyên HạnhMật ngôn giữa vòm xanh- Tản văn Nguyễn Nhã TiênThơ Bùi Mỹ HồngNgười sót lại của rừng cười - Truyện Võ Thị HảoKiên trung - Truyện ngắn Trầm Nguyên Ý AnhNgân sáo trúc ngàn năm...Thơ của Lê Huy HạnhThôn trang - Bùi Công MinhTrà xuân – Thơ Bùi Công MinhHạt bụi – Thơ Anh TuấnNghĩ trong lễ Quốc tang – Thơ Bùi Công Minh