Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Nắng cũ- Thơ Trương Thị Bích MỵÝ nghĩ ban mai - Thơ Đinh Thị Như ThúyChùm thơ của Nguyễn Nho Thùy DươngĐồng xa nghi ngútKhông phải tại em – Thơ Lê Huy HạnhNgư dân và biển cả - Bùi Văn TiếngChiều Phan Thiết – Thơ Cẩm LệDấu chân - Thơ Nguyễn Minh HùngTính cách người Quảng trong ca dao xứ Quảng - Nguyễn Thanh Tuấn Khúc quê - Thơ Nguyễn Nhã Tiên