Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Phước Trà một thuở - Nguyễn Bá ThâmBên ngoài cánh đồng – Thơ Nguyễn Nho KhiêmNgựa giả, ngựa thật - Mai Hữu PhướcNhững tuyến đường quan họ – Thơ Bùi Công MinhKhuôn mặt - Truyện ngắn Ngô Đình HảiBạn tôi Phạm Sỹ Thân, mãi mãi tuổi 24 - Hoàng Hải VânLàm mặc – Thơ Nhị LêĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh QuếNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNgười bái hoa mai – Thơ Ngân Vịnh