Xé bão – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
16.02.2017
Du ca chiều nay mưa bay trên đỉnh đồi
Hai con dốc
Một đứng
Một nghiêng
Bàn chân thiêm thiếp ngủ

Màu nắng nhạt hơn môi
Biển chiều cong rướn
Những trảng cát ban ơn
Xô lệch những con thuyền neo cạn
Lô nhô thư mục cuộc đời
Gam trầm nào thả trôi bóng mây
Chiều cỏ mật
Triền dốc ấy
Nghiêng đêm?
Bão đổ dốc vẽ lưỡi biển ngang chân mày
Sóng ngủ không chiêm bao đổi màu đỏ thẳm
Xé bão
Không có con thuyền nào du mục biển khơi…
Em hát du ca cuối ghềnh mưa nặng hạt
Một đứng
Một nghiêng
Sợi tóc bay thành tia chớp
Nhập nhoạng hồi sinh…
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Chất đồng quê trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Thụy Kha Thơ KabirQuan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnKéo co với mùa xuân - Nguyễn Kim HuyTrên đường Trường Sa – Thơ Ngô MinhNgư dân và biển cả - Bùi Văn TiếngCưa đôi -Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh QuếMiếu thờ trên địa bàn quận Ngũ Hành Sơn thành phố Đà Nẵng - Đinh Thị TrangThèm làm ngọn gió tự do - Thơ Phan Hoàng