Dọc mù sương - Thơ Trần Tuấn
28.06.2013
dọc mù sương anh đã bước chân nào
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây

cây cầu treo có một đôi tay
vờ run rẩy siết ghì anh lại
kìa mắt đen trôi dần
không nói
mắt đen ơi phía ấy
vực sâu rồi
cây cầu và anh đứng lại đơn côi
mù sương dối lừa
tan vào bọt thác
anh và cây cầu lặng yên
để chết
chân mọc tràn
ý nghĩ
dựng bờm đen ...
T.T
Có thể bạn quan tâm
Phố đông người - Phạm Thúy NgaDấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng SaTháng năm dài lắm - Nguyễn Văn TámNỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn HoaChùm thơ Phạm Vân AnhĐoán khúc thu – Thơ Tân HàÔng già bán chổi - Thơ Ngô Liên HươngBồng bềnh mây tím - Lưu Thị MườiÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangBÀI CHÒI - Nghiên cứu của TRẦN HỒNG