Dọc mù sương - Thơ Trần Tuấn
28.06.2013
dọc mù sương anh đã bước chân nào
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây

cây cầu treo có một đôi tay
vờ run rẩy siết ghì anh lại
kìa mắt đen trôi dần
không nói
mắt đen ơi phía ấy
vực sâu rồi
cây cầu và anh đứng lại đơn côi
mù sương dối lừa
tan vào bọt thác
anh và cây cầu lặng yên
để chết
chân mọc tràn
ý nghĩ
dựng bờm đen ...
T.T
Có thể bạn quan tâm
Đà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhNhà thơ Nguyễn Kim Huy Có một lần - Thanh QuếThu về – Thơ Lê Huy HạnhSự vận động của văn xuôi Việt Nam về đề tài đô thị - Bùi Như HảiTiễn mùa –Thơ Đinh Thị Như ThúyTiếng trưa - Tản văn Nguyễn Nhã Tiên “Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca” của Pablo NerudaNhư cơn gió thoảng-Thơ Mai Hữu Phước