Dọc mù sương - Thơ Trần Tuấn
28.06.2013
dọc mù sương anh đã bước chân nào
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây

cây cầu treo có một đôi tay
vờ run rẩy siết ghì anh lại
kìa mắt đen trôi dần
không nói
mắt đen ơi phía ấy
vực sâu rồi
cây cầu và anh đứng lại đơn côi
mù sương dối lừa
tan vào bọt thác
anh và cây cầu lặng yên
để chết
chân mọc tràn
ý nghĩ
dựng bờm đen ...
T.T
Có thể bạn quan tâm
Tuy Hòa – Thơ Thanh QuếQuán Đa – Truyện Võ Lê Thục Nhàn Bóng một người – Thơ Ngân VịnhTạp cảm – Thơ Ngân VịnhChiều Ngũ Hành Sơn - Thơ Mai Hữu PhướcMùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoBến xưa – Thơ Trọng QuyếtCầu quay miền nhớ - Truyện Đinh Quỳnh NhưKhông phải là cuối cùng - Bùi Mỹ Hồng Về đâu – Thơ Nguyễn Hoàng Sa