Tuy Hòa – Thơ Thanh Quế
26.02.2018
Ngọn gió đồng phả hơi mát vào thị xã
trưa tháng sáu oi nồng
cát sào sạo mái tôn
những con đường chảy nhựa
hàng cây héo ngọn
vài đứa trẻ con bâu theo hàng kem
thị xã vắng
năm ba người gồng gánh
chỉ có vậy thôi
sao lòng tôi không thể dứt khỏi nơi này

Sao khi xa, tôi ngỡ không sống nổi
quê hương
tôi vội vã trở về
để thấy
năm ba con đường nhựa vắng hiu
những quầy hàng thưa thớt
như thể dưới lùm cây còn chôn núm ruột
như thể bên lề đường người yêu còn chờ
như thể không có Tuy Hòa
tôi không còn là tôi nữa
Chỉ ngọn gió phả hơi mát qua thị xã
trưa oi nồng
chỉ mấy con đường nhựa
nào ai có thể dứt lòng tôi ra khỏi
thị xã quê hương.
T.Q
Có thể bạn quan tâm
Ông lão và con gà trống – Thơ Phạm PhátSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhChiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiNgười đàn bà khóc cười cùng mưa – Thơ của Thương HuyềnXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpSương khói đàn ông - Truyện ngắn Phan Cung ViệtVề Đà Nẵng - Trần Trúc TâmNhững cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángLễ hội mùa xuân - Truyện ngắn Vũ Thị Huyền TrangNhà văn quèn & đạo diễn lừng lanh - Trần Nhã Thụy